Tìm kiếm  
 
Gương mặt doanh nhân Phẩm chất doanh nhân Toàn cầu hóa Nửa kia của Doanh nhân
Bạn đang ở :  Trang chủ » Thế giới KD » Doanh nhân

KIẾN THỨC KINH DOANH

CUỘC SỐNG

THUẬT NGỮ

 

SỰ KIỆN - CHUYÊN ĐỀ

BÀI HAY

Đại gia Việt Nam thời nay là ai?
25 tuổi trở thành người giàu nhất Trung Quốc
Bài phát biểu của Steve Jobs tại lễ trao bằng tốt nghiệp của trường đại học Stanford
Danh sách những người giàu nhất thế giới do Forbes công bố
Hệ thống ngân hàng Việt Nam sau một năm gia nhập WTO
Những doanh nhân khởi nghiệp vĩ đại nhất mọi thời đại
Thomas Edison (1847 - 1931) nhà phát minh số một của Hoa Kỳ và thế giới
George Soros - Huyền thoại về một cái tên
George Soros, nhà đầu tư tài chính vĩ đại nhất lịch sử
Đặng Lê Nguyên Vũ - Được nuôi dưỡng bằng những khát vọng
... Xem toàn bộ

BÀI BÌNH CHỌN

  Bài phát biểu của Steve Jobs tại lễ trao bằng tốt nghiệp của trường đại học Stanford  
  Làm sao động viên người chủ doanh nghiệp?  
  Suy cổ luận kim về thương nhân người Việt  
  George Soros - Huyền thoại về một cái tên  
  Về mẹ tôi và cách cư xử tại nơi làm việc của bà  
  5 nhân vật "đáng sợ" nhất thế giới tài chính  
  Những doanh nhân khởi nghiệp vĩ đại nhất mọi thời đại  
  Quản lý tài sản cá nhân: Vấn đề không "nho nhỏ" tí nào!  
  Tâm sự về nghề sáng tạo quảng cáo  
  Bí quyết của người thành công và giàu có  
... Xem tất cả
 
ĐĂNG NHẬP
  Tên truy cập:
  Mật khẩu:

Quên mật khẩu

Tại sao Saga?

1 Bài viết vàng / 17 Bài viết bạc

  Liên hệ nóng:
YM: sagarina 
sagavietnam 
     Email: info@saga.vn

 

Người gửi: zTranTriDung  --   30/04/2007 05:12 AM    

Làm sao động viên người chủ doanh nghiệp?

( Bình chọn: 23   --  Thảo luận: 22 --  Số lần đọc: 16021)

-Saga4posting_Copyright.jpg - Động viên, khuyến khích, xây dựng động lực làm việc là chủ đề được đề cập đến nhiều trong các tài liệu về quản trị nguồn nhân lực, cả lý thuyết và thực hành. Bài viết trên SAGA với nội dung này cũng rất phong phú. Khi nhắc tới động viên và động lực làm việc, gần như ngay lập tức, hình ảnh "nhân vật chính" hiện lên là tập thể người lao động.

Các lý thuyết và bài viết phổ biến kết thúc bằng đề xuất hay khuyến nghị với người quản lý và/hoặc người chủ doanh nghiệp các giải pháp hiệu quả nhất để xây dựng động lực làm việc tích cực với đội ngũ nhân viên. Tính công bằng nổi bật trong các giải pháp: công bằng thông tin, công bằng trách nhiệm, công bằng công việc, công bằng quyền lợi... Trên hành trình tìm kiếm sự công bằng, dường như tồn tại một sự không công bằng. Rất hiếm thấy, trên SAGA thì chưa thấy, bài viết hay ý kiến bàn tới việc động viên, phát triển động lực làm việc của những người chủ doanh nghiệp.

Với khu vực kinh tế tư nhân, thành phần năng động và đang tăng tưởng mạnh mẽ trong nền kinh tế Việt Nam, không khó nhận ra một mô hình đồng nhất: người chủ sở hữu trực tiếp điều hành và quản lý doanh nghiệp. Với một doanh nghiệp mới ra đời, cảnh một hay nhiều ông chủ cùng lúc là giám đốc điều hành, nhân viên marketing, nhân viên giao nhận, nhân viên bán hàng, tiếp tân trực điện thoại, bảo vệ, tài xế... không hề hiếm. Rõ ràng, lực lượng lao động của doanh nghiệp không thể bỏ qua loại nhân viên đặc biệt này. SAGA cổ vũ tinh thần khởi nghiệp lại càng không nên quên.

Tạo động lực làm việc cho những người sáng lập doanh nghiệp có thể không thật cần thiết. Nhưng dù có quyết tâm và máu kinh doanh tới đâu, chủ sở hữu một doanh nghiệp trước tiên là một cá nhân, có cảm xúc và tâm trạng như bao người khác. Quyết định khởi nghiệp kinh doanh không phải câu thần chú tạo ra một cỗ máy làm việc.

Người chịu nhiều áp lực nhất?
Khi chia sẻ ý định biến ý tưởng kinh doanh thành hiện thực, người trình bày thường nhận được sự cổ vũ và khích lệ, kiểu như "mình ủng hộ bạn", "sẽ thành công, mình tin bạn", "sẵn sàng chia sẻ", "cần một tay cứ gọi", "khó khăn đấy, nhưng còn có bạn bè"... Những lời nói chân thành làm tăng rất nhiều quyết tâm khai sinh một cơ sở kinh doanh.

Mong muốn chứng kiến một doanh nghiệp mới ra đời dường như... của tất cả mọi người. Tới lúc đã ngồi trong một văn phòng bề bộn giấy tờ, sổ sách, trong căn buồng chật hẹp, bế tắc với thực tế kinh doanh không giống như dự tính ban đầu, các khoản chi phí ào đến, vốn đầu tư cạn dần, doanh thu chưa thấy ở đâu, cầu cứu sự giúp đỡ... rất khó khăn. Không phải vì bạn bè hay người thân đã quay lưng. Rào cản đầu tiên chính là bản thân người khởi sự kinh doanh. Tìm kiếm sự giúp đỡ phải chăng là thừa nhận sự bất lực, thừa nhận thất bại? Đây không phải lý do cản trở. Người chấpworkhard.gif nhận kinh doanh có suy nghĩ cởi mở, và sẽ ít tư duy theo hướng này. Có điều, doanh nghiệp là của mình, vậy thì khó khăn là của mình, đâu thể bắt người khác phải chịu khó khăn của mình. Nghĩ vậy có phần tiêu cực, nhưng rất có thể lại là phổ biến.

Áp lực đầu tiên với người chủ doanh nghiệp là tồn tại của doanh nghiệp. Bước khởi đầu phấn khích mau chóng qua đi. Sau "tuần trăng mật", lượng vốn khởi nghiệp có thể hao đi đáng kể với chi phí văn phòng, máy móc thiết bị, nguyên vật liệu hay lô hàng đầu tiên. Các khoản doanh thu đầu tiên, phần nhiều có được nhờ may mắn và các mối quan hệ sẵn có, bỗng trở nên bé nhỏ và mong manh. Vậy là phải lao ra thị trường, mở rộng quan hệ, tìm kiếm khách hàng... Nỗ lực bán hàng và tìm kiếm nguồn thu lấy đi phần lớn quỹ thời gian và sức lực của người đứng đầu doanh nghiệp.

Khi đã vượt qua giai đoạn khó khăn, các khoản chi phí quan hệ hay marketing trở thành bình thường. Nhưng khi toàn bộ tiền gửi ngân hàng chỉ đủ để thanh toán lương cán bộ, tiền thuê nhà, và các chi phí thiết yếu khác thì một bữa ăn với đối tác, hay thậm chí, xuất hiện tại một quán café đã là vấn đề cần tính toán và cân nhắc. Vừa tiếp chuyện đối tác vừa nhẩm tính số tiền phải thanh toán không phải tình huống hiếm xảy ra. Cố gắng tự nhiên nhất, vui vẻ nhất, còn trong lòng thì rất lo lắng, tình huống tồi nhất cũng được lường tới: gửi lại nhà hàng chứng minh thư hay giấy đăng ký xe máy vì... quên tiền ở nhà.

Xin đừng hiểu rằng đó là sự giả tạo hay đóng kịch. Buộc phải như vậy. Hãy thử hình dung điều gì xảy ra khi người giám đốc, cũng là chủ doanh nghiệp, vừa trao tiền lương cho các cán bộ của mình vừa nói "Các bạn thân mến, những đồng tiền cuối cùng mà tôi có thể huy động được đã được trao cho các bạn. Tôi sẽ làm tất cả những gì có thể để ngày này tháng sau vẫn có đủ tiền lương cho các bạn." Vẻ bề ngoài tự tin của người đứng mũi chịu sào là cơ sở cho niềm tin của đội ngũ. Ai dám gắn bó với ông chủ luôn lo lắng và than vãn? Ai dám mơ ước công việc đang làm sẽ mang lại cuộc sống tốt đẹp khi người đứng đầu còn đang cơ cực?

Áp lực hoàn thành công việc. Nỗ lực được đền đáp. Doanh nghiệp ký kết được hợp đồng. Khoản thu nhỏ thôi, hoà hoặc lãi chút đỉnh, nhưng đó là khách hàng mới. Quan trọng hơn, đó là khách hàng doanh nghiệp tự tìm kiếm được bằng sản phẩm và năng lực của mình. Phải làm thật tốt, phải dồn toàn lực cho hợp đồng đầu tiên. Đúng thế! Có điều nguồn thu đó chưa đủ đảm bảo, cần có tiếp các hợp đồng và khách hàng mới. Vậy là cần tiếp tục dồn sức lực cho việc khai thác thị trường.

Doanh nghiệp mới khó lòng có đội ngũ nhân sự hùng hậu. Công việc cũng mới mẻ, người thạo việc nhất chính là người khởi xướng ra ý tưởng kinh doanh. Vậy là sau những buổi gặp gỡ với khách hàng, là thời gian cho hướng dẫn, trao đổi kinh nghiệm làm việc. Việc học hỏi đâu thể nhanh. Hoàn thành các sản phẩm đầu tiên là công việc mà người quản lý phải trực tiếp thực hiện.

Không chỉ có việc chuyên môn, còn công việc điều hành nữa. Cô marketing cần trao đổi về kế hoạch giới thiệu sản phẩm-Rất quan trọng, thị trường mà, phải cùng nhau suy nghĩ. Anh kế toán cần thống nhất lộ trình thanh toán với nhà cung cấp- Lại phải lo tiền rồi, nhưng quá quan trọng, phải bàn kỹ. Quản đốc phân xưởng thông báo có hai công nhân xin nghỉ việc- Con người là tài sản, cần tìm hiểu cụ thể lý do và có giải pháp. Và còn muôn vàn thứ khác. Ước gì một ngày đừng chỉ có hai mươi tư giờ!

Trong một lần làm việc tại một cơ sở sản xuất nhựa, đang lúc trình bày về kế hoạch đầu tư mở rộng sản xuất thì trời đổ mưa. "Các bạn chờ mình một lát," ông chủ công ty nói nhanh và ào ra sân. Chưa nghe thấy tiếng anh gọi công nhân nhưng tay anh đã kịp ôm cuộn vải bạt. Vừa gọi mọi người ra giúp đỡ, anh vừa thoăn thoắt che phủ cho khối nhựa bán thành phẩm đang chất ngoài sân. Đây không phải là hình ảnh một chủ xưởng sản xuất nhỏ, mới khởi nghiệp. Đó là một doanh nhân hơn 30 năm kinh nghiệm, với gia tài đáng mơ ước.

Làm ngày, làm đêm, "ăn tranh thủ-ngủ khẩn trương" sao mà đúng lạ thường.Đội ngũ cũng chia sẻ, nhưng làm sao yêu cầu đồng nghiệp làm việc thêm giờ, làm việc cả vào ngày nghỉ khi biết chắc chưa thể nhanh chóng mang lại cho họ khoản thu nhập lớn hơn, điều kiện làm việc tốt hơn. Đừng nói tới chuyện chia sẻ cổ phần. Đó có thể là sức ép trách nhiệm với đội ngũ. Tại sao đội ngũ phải cùng chia sẻ rủi ro trong khi họ còn biết bao cơ hội khác? Nhưng công việc vẫn phải hoàn thành, đốc thúc và giám sát là công việc và bổn phận của người điều hành. Cân bằng giữa yêu cầu thời hạn và chất lượng công việc với đòi hòi làm việc từ đội ngũ là việc rất khó. Nó trở nên vô cùng khó khi người điều hành lại sở hữu doanh nghiệp. Cảm giác chủ-tớ, hay nặng nề hơn là "bị bóc lột" rất dễ hình thành.

"Nhiều lúc thấy ổng làm việc mà tội, không hiểu ổng làm vì cái gì." vừa đưa chúng tôi đi tham quan khu xưởng đang mở rộng, anh phụ trách thi công vừa tâm sự. "12 giờ khuya, ổng ở công trường giám sát chuẩn bị đổ móng, còn quát tôi về nghỉ. Tới 3h khuya, sốt ruột, tôi trở ra công trường, thấy ổng vẫn ở đó. Tới sáng, khi đổ móng xong ổng mới đi nghỉ. Được một lát, lại thấy ổng ở công trường." Ông Tổng Giám đốc, vào thời điểm đó, đã là một "đại gia" công nghiệp.

Áp lực cuộc sống. Gương doanh nhân thành đạt dễ tìm trên báo, truyền hình, internet. Ít thấy câu chuyện về thất bại kinh doanh, đôi lúc có xuất hiện, rồi lại là khởi đầu của một thành công. Điều này cũng dễ hiểu. Lý do thứ nhất là vì số thất bại nhiều quá. Lý do thứ hai là vì chưa kịp để được biết đến thì đã... biến mất. Bởi vậy, hình ảnh chủ doanh nghiệp dễ dàng gắn với giàu có, sang trọng, và tiêu tiền... không được tiếc. Nếu đã kịp giàu có, kịp có nhiều tiền có bị coi như vậy cũng không sao, nhưng chưa kịp thành công mà đã phải sống cuộc sống của người khác như vậy thì không thể làm nổi.

Công việc kinh doanh cũng tước đi niềm vui cá nhân của người chủ doanh nghiệp. Tụ tập ăn nhậu với bạn bè trở nên xa xỉ. Đơn giản bởi nếu không cố giải quyết đống công việc văn phòng, cố làm việc thêm với đối tác, cố chuẩn bị thêm một ít tài liệu cho buổi làm việc ngày hôm sau, cố... thì lúc nghĩ tới việc đến gặp bè bạn cũng là lúc mọi người tàn cuộc vui. Những sự kiện trong gia đình, đám cưới, đám giỗ, tiệc sinh nhật... cũng thường xuyên bị bỏ lỡ. Kết quả là "giờ là ông chủ, bà chủ, còn cần biết đến ai."

Có dịp may được ăn tiệc với một doanh nhân thành đạt và rất giàu có. Tới món lẩu, mọi người đều ngạc nhiên và thú vị khi thấy anh giải thích cho cô phục vụ rằng "Ăn lẩu, ăn bằng mì tôm mới ngon. Mì phải là loại Miliket, hai tôm, bao giấy, vị đậm, giá chỉ có 1.100đ." Những ai biết anh đều rõ anh không phải người keo kiệt, hay quá chặt chẽ trong chi tiêu. Anh làm nên sự nghiệp từ hai bàn tay, quyết tâm, và nỗ lực.

Người điều hành doanh nghiệp đã có gia đình càng chịu áp lực lớn hơn. Gia đình không chỉ cần nguồn thu nhập ổn định mà còn cần thời gian, sự quan tâm và săn sóc. Các bậc mày râu thì quá quen thuộc với giận dỗi, rồi chuyển sang bực bội, nguy hiểm hơn là mát như JetCool của các quí phu nhân mỗi lần lỡ hẹn với gia đình hay tối mịt mới về đến nhà (đó là chưa kể những lần lỡ gắp nhầm đồ uống có cồn).

Những điều này xem ra còn không sánh bằng với áp lực của các nữ quản lý. Dẫu có nói gì thì chăm sóc gia đình, công việc nội trợ vẫn là thiên chức và là niềm hạnh phúc của phái nữ. Tới đây, xin bày tỏ sự cảm phục với các Madam những người vừa làm tốt việc của mình, vừa lo lắng vẹn toàn cho mái ấm gia đình, vừa chịu đựng các ông chồng "ham... việc".

Áp lực thành công. Khởi nghiệp kinh doanh để trở nên thật giàu có. Không hẳn vậy. Thành công mới chính là thứ mà những người chứa đựng tinh thần doanh nhân theo đuổi. Vật chất chỉ là thước đo dễ nhận thấy và dễ dùng. Điều này lý giải tại sao khi đã rất giàu có, người kinh doanh thành đạt vẫn không chịu nghỉ ngơi. Nghỉ ngơi thực sự có lẽ chỉ là chuyển từ công việc này sang một công việc khác, từ lĩnh vực kinh doanh quen thuộc sang một lĩnh vực kinh doanh mới. Phần nào, đó là khát khao chinh phục.

Thành công không dễ dàng đến một sớm một chiều. Cần cả một hành trình dài, nhiều khó khăn, đầy thách thức, vô số đòi hỏi hy sinh, sự kiên trì, và sức chiến đấu bền bỉ. Thành công càng đến sau, lại càng phải lớn. Một phép tính đơn giản. Nếu chỉ làm việc bình thường và đều đặn sau thì 10 năm bạn sẽ sở hữu ngôi nhà 100m2 và một xe hơi Altis. Như vậy, nếu phải làm việc cật lực (giả như là gấp đôi) bạn sẽ muốn được hưởng thụ những thứ tương tự sau 5 năm hoặc ít hơn. Nếu tới năm thứ 6 bạn vẫn chưa đạt được điều này thì mục tiêu của bạn trong năm thứ bảy hay thứ tám sẽ là một biệt thự 200m2 và một chiếc Lexus.

Là sếp hay là ông chủ chỉ có nghĩa con người đó phải chịu nhiều áp lực hơn. Các bạn có thể tự làm phép so sánh với cương vị của một nhân viên. Và bởi cũng là con người, cũng có lúc kẻ đứng mũi chịu sào thấy mệt mỏi, chán nản, thất vọng, hay buồn bã... Và như vậy, họ cũng cần được động viên. Có điều gì không đúng ở đây? Doanh nghiệp của ai, người đó phải lo chứ. Tự làm tự hưởng, làm cho chính mình sao phải động viên? Xin ghi lại câu quen thuộc này "Một người lo bằng kho người làm."

Nguồn động viên ở đâu?
Phần này rất mong được cộng đồng SAGA cùng chia sẻ, trao đổi và thảo luận. Dưới đây liệt kê một số nguồn để các vị quản lý, các chủ doanh nghiệp có thể tìm kiếm sự động viên.

Gia đình. Nghĩ rằng không có gia đình sẽ dễ dàng tập trung hơn cho công việc và hoạt động kinh doanh sẽ là một lầm lẫn. Gia đình không bao giờ là trở ngại với thành công của cá nhân. Mái ấm gia đình là chốn bình yêfamily.jpgn giúp tìm lại trạng thái cân bằng, thư giãn, tái tạo năng lực làm việc và sức sáng tạo. Nỗ lực làm việc hết mình để mang lại cuộc sống tốt đẹp nhất cho gia đình là động lực của đa số cá nhân. Không gì giúp tìm lại cảm giác sảng khoái và sự hưng phấn với công việc hơn những phút ở bên các thành viên của gia đình: chia sẽ với người bạn đời tri kỷ, nhìn ngắm và hoà mình với niềm vui của trẻ thơ.

Đồng nghiệp. Ai là người rõ nhất khó khăn trong công việc? Đồng nghiệp và cộng sự. Còn gì tuyệt vời hơn được làm việc cùng đội ngũ gắn bó, chia sẻ, quan tâm, và chăm sóc lẫn nhau? Điều đáng sợ nhất là phải đương đầu với khó khăn và thách thức lớn lao, với đối thủ khổng lồ hay chỉ giản dị là thấy đơn độc, ngay trong chính doanh nghiệp mình tạo dựng?

Cộng đồng. Được cộng đồng ghi nhận đóng góp, thành quả kinh doanh, nỗ lực làm việc là một nhu cầu cần được thoả mãn không với riêng doanh nhân mà với bất kỳ cá nhân nào. Không ai tách mình khỏi cộng đồng. Các doanh nhân suy nghĩ gì khi một ngày trong năm được chọn là ngày của doanh nhân? Doanh nghiệp hỉ hả ra sao khi được người tiêu dùng bình chọn chất lượng cao cho sản phẩm của mình?

Thành công. Thành công là đích hướng tới. Nhưng không cần đợi đến lúc nắm được thành công mới tìm thấy sự động viên. Từng bước tiến, dù ngắn hay dài, cũng đều mang lại sự phấn khích, tiếp thêm sức lực để đi tiếp chặng đường. Thomas Friedman, trong cuốn "The Lexus and the Olive tree" có viết, đại ý "Kinh doanh là một cuộc thi chạy 100m không dừng. Ngay khi về tới đích, người vận động viên (doanh nhân) lại bắt đầu chặng đua mới." Là một cuộc đua không nghỉ, nhưng có từng đích đến 100m. Hạnh phúc khi giành chiến thắng với từng 100m lớn hơn, hay chỉ có hạnh phúc với chiến thắng chung cuộc?

Chính bản thân. Liệu có đáng buồn không khi phải tìm nguồn động viên từ chính mình? Cảm nhận được sự tiến bộ trong công việc, năng lực được cải thiện, quan hệ được mở rộng... của chính mình đâu phải là niềm vui nhỏ.

----------------------------------------------------------

Bài hợp tác của www.saga.vn với Báo điện tử Khuyến học & Dân trí

----------------------------------------------------------

www.saga.vn | Trần Trí Dũng

 
Bookmark and Share
  File gắn kèm:
 
  File download:
 
Điểm trung bình:           Tổng điểm: 114/ 23 lượt bình chọn
Bình chọn:
 

+ Thêm vào Bài viết ưa thích +   

+ Xóa bỏ việc nhận tin nhắn thông báo khi có thảo luận mới cho bài viết này +   
 
Bổ sung nội dung cho bài viết và tranh luận( 22)
  nguyenhanh.net (02/01/2010 01:20 PM) Có ích: 2/2    
 
© SAGA - Cảm ơn anh Dũng! -  Cảm ơn anh Dũng về bài viết này vì nó động viên em rất nhiều. Cũng giống như nhiều người, em đi lên từ bàn tay trắng, ngay cả học phí học đại học cũng phải đi vay, sau đó phải làm hết tất cả các công việc để tự nuôi mình ăn học, đến năm thứ ba thì em mở công ty.

Tất cả những khó khăn, vất vả, sự ra đi của mọi người, không có một đồng dính túi... rồi cũng qua đi, đến bây giờ thì công ty đã được gần 4 năm và em cũng đã có một số nhân viên. Tuy nhiên, không bao giờ là hết khó khăn, lại phải tiếp tục một chặng đường mới. Em thấy rằng để làm chủ doanh nghiệp thì phải hy sinh rất nhiều, có thể nói là hy sinh tất cả những gì mình có và mình đáng được có.

Mình phải chịu áp lực từ nhiều phía. Từ xã hội coi trọng địa vị, bằng cấp và của cải; Từ những đối tác coi trọng quy mô; Từ những cơ quan nhà nước coi trọng thủ tục và đút lót hơn là sự hợp tác và hỗ trợ; Từ đội ngũ nhân viên với mong muốn mọi thứ về môi trường làm việc, tiền lương, chế độ đãi ngộ hơn là hết mình vì công việc; Từ những người thân và bạn bè, người mà mong muốn mình luôn luôn vui vẻ với họ; và từ ngay chính bản thân mình nữa! Có thể không phải ai cũng phải chịu đựng những áp lực này nhưng phần đa là vậy.

Có một câu nói trong một quyển sách mà em thấy rất đúng đó là những người quản lý thường đơn độc trên con đường của mình. Có thể trong cuộc sống hàng ngày, họ cũng có những mối quan hệ, cũng có sự hợp tác nhưng thực tế thì không ai làm việc với mình mà không mang lại lợi ích gì đó cho họ. Em thấy rằng một khi đã làm chủ doanh nghiệp thì phải chấp nhận khó khăn và phải hy sinh. Mình phải biết chấp nhận những khó khăn, áp lực đó để tìm cách giải quyết, phải hy sinh những mong muốn cá nhân để mang lại thành công cho doanh nghiệp.

Ai cũng cần sự động viên từ gia đình, đồng nghiệp, bạn bè... nhưng không phải sự động viên đó bao giờ cũng giải quyết được hết tất cả những vấn đề của mình vì hết khó khăn này lại xuất hiện khó khăn khác. Hơn nữa, mình cũng không muốn người khác bao giờ cũng phải suy nghĩ cho mình.

Chính vì thế em thấy nguồn động viên bên trong bản thân mình là quan trọng nhất! Có một bài viết trong quyển sách "Những quy tắc trong cuộc sống" của Richard Templatar mà em thấy rất hay là "Cần biết niềm hạnh phúc chân chính bắt nguồn từ đâu" (http://www.nguyenhanh.net/kien-thuc/cuoc-song/150-can-biet-niem-hanh-phuc-chan-chinh-bat-nguon-tu-dau.html)
 
   
     
  zTranTriDung (28/08/2008 04:42 PM) Có ích: 2/3    
 
© SAGA - Nguồn động viên SAGA -  Đọc các dòng tâm sự khởi nghiệp của catvanloi, hành trình của miến Bồ Câu, ý tưởng phở nhân văn, Saga Book.. rồi mọi người chia sẻ tìm hướng đi (anh ckhanh và bạn fiume), đóng góp nguồn lực để khởi nghiệp, tìm tới người cùng chí hướng... và vô cùng nhiều kiến thức, kinh nghiệm, kỹ năng được đóng góp và giới thiệu giữa các thành viên, thực sự phải ghi nhận nguồn động viên cho những người chủ doanh nghiệp, rộng hơn- những người chứa đựng phẩm chất kinh doanh văn minh: SAGA!
 
   
     
  ckhanh (16/11/2007 10:47 AM) Có ích: 4/4    
 

Tôi tâm đắc khi đọc bài viết này của anh Dũng. Điều đáng quý là nó đã giúp những chủ doanh nghiệp (DN) tư nhân có quy mô nhỏ (thậm chí cực nhỏ!) như chúng tôi phần nào trong công cuộc kinh doanh căng thẳng hiện nay. Nhiều khi nói vui: chủ DN giờ đây phải đối phó với "thù trong giặc ngoài" vất vả quá. "Trong" ở đây có thể là nội bộ nhân viên, người trong nhà và cả chính trong bản thân mình nữa! Còn ngoài thì "kẻ địch" vô vàn...Từ cán bộ ngành thuế, đến một số ngành chức năng khác, rồi đối thủ cạnh tranh, thậm chí một số đối tác liên kết với mình, nhưng luôn muốn chứng tỏ vị thế "ta là ông lớn!" Mệt mỏi lắm khi thường xuyên nghe hỏi: DN anh có bao nhiêu nhân viên? Đã có những thành tích (dự án) gì...?

...Nhưng, thú thật, bài viết của anh Dũng còn "lành" quá. Chưa thấy anh đề cập đến những cách "cân bằng cuộc sống", "xả stress" của một số doanh nhân (đại gia)... Trong một chừng mực nào đó, có thể các thứ này cũng giúp họ quên đi nỗi nhọc nhằn (!) Tôi nghĩ thảo luận về "góc khuất" của con-người-doanh-nhân cũng bổ ích cho chúng ta.

 
   
     
  Bocau (17/10/2007 09:29 AM) Có ích: 4/4    
 

Không biết mọi người thế nào nhưng theo bản thân mình, chữ "SĨ" nó đồng hành với người chủ doanh nghiệp như hình với bóng. Trong thực tế Bồ Câu gặp hầu hết thất bại, và cho đến giờ nhiều lúc muốn buông xuôi tất cả... mệt mỏi, chán nản,... và quan trọng là những nhân viên của mình sẽ bị ảnh hưởng nhiều nhất, sau khi gắn bó với mình và kỳ vọng ở chủ doanh nghiệp cuối cùng sẽ đem lại thành công cùng với sự góp sức của họ.

Cũng vì chữ "SĨ" này, nó không cho phép người chủ doanh nghiệp đầu hàng trước mọi hoàn cảnh... Cám ơn!

 
   
     
  zTranTriDung (11/10/2007 08:54 PM) Có ích: 7/7    
 

"Mỗi ngày tỉnh giấc, áp lực của tôi là 2,5 tỷ đồng nộp ngân sách nhà nước và 800 triệu đồng tiền lương." Đó là câu trả lời ấn tượng, cụ thể và cũng rất hình ảnh của chị Nguyễn Lệ Hồng- Chủ tịch HĐQT kiêm TGĐ CTCP Công nghiệp thực phẩm Đồng Nai, trên sóng trực tiếp VTV1 tối ngày 11/10/20007, khi được hỏi về áp lực của người doanh nhân, người lãnh đạo doanh nghiệp.

Thực sự quá khâm phục cách chị Hồng vượt qua áp lực mỗi sáng! Vô vàn khó khăn dành cho một doanh nhân, biết bao thách thức và khó khăn phải vượt qua để trở thành một doanh nhân thành đạt. Một người phụ nữ, với thiên chức làm mẹ, làm vợ, lại càng gian nan hơn trong hành trình kinh doanh.

Xin chúc chị Hồng, các doanh nhân, các bạn sức khỏe và thành công.

 
   
     
  maihoa (27/06/2007 06:28 PM) Có ích: 5/5    
 

Nguyện vọng cấp mã số thuế cho toàn dân của kimchi đã được đáp ứng rồi nhé.

Dantri 27/6/2007:  Sẽ cấp mã số thuế cho mọi người dân

Ngành tài chính sẽ cấp mã số thuế cho tất cả các cá nhân, thậm chí trẻ em mới ra đời, để xác định rõ đó là những trường hợp ăn theo của đối tượng nộp thuế, được chiết trừ gia cảnh. Mức khởi điểm chịu thuế thu nhập cá nhân sẽ là 4 hoặc 5 triệu đồng.

Đó là thông tin từ Tổng cục Thuế (Bộ Tài chính) trong hội thảo "Thuế thu nhập cá nhân (TNCN) và kinh nghiệm quản lý" diễn ra vào ngày 26/6 tại Hà Nội.

Theo Thứ trưởng Bộ Tài chính Trương Chí Trung, để triển khai Luật Thuế TNCN (dự kiến được thông qua và có hiệu lực từ 1/1/2009) ngành tài chính sẽ cấp mã số thuế cho tất cả mọi cá nhân. Ông Trung cũng khẳng định việc ban soạn thảo giữ quan điểm đặt mức khởi điểm chịu thuế là 4 hoặc 5 triệu đồng, tương ứng với khoảng 2-2,5 triệu người nộp thuế, phù hợp với khả năng quản lý của ngành thuế hiện nay.

Đáng chú ý, theo Thứ trưởng Trương Chí Trung, Bộ Tài chính đang hướng tới việc giảm thuế thu nhập doanh nghiệp. "Hiện nay, mức thuế 28% ở ta là cao so với các mức từ 20-25% của các nước trong khu vực và điều này về lâu dài sẽ ảnh hưởng đến môi trường đầu tư, kinh doanh, ảnh hưởng đến khả năng cạnh tranh của doanh nghiệp Việt Nam", ông Trung nói.

Vấn đề đăng ký mã số thuế, ông Bart Koster, chuyên gia dự án EU (thuộc chương trình Hỗ trợ kỹ thuật châu Âu cho Việt Nam) đánh giá rằng, "đây là một khâu quyết định sự thành công của sắc thuế này". Tuy nhiên để giảm gánh nặng cho ngành thuế, theo ông Bart, "khi bắt đầu, nên tập trung vào việc đăng ký của người nộp thuế. Ở giai đoạn tiếp theo, việc đăng ký mới cần mở rộng hơn tới những người làm công có mức lương dưới ngưỡng thuế TNCN và những người phụ thuộc của người nộp thuế".

Góp ý cho vào dự thảo luật, tiến sĩ Nguyễn Quang A, người được Tổng cục Thuế giới thiệu là "một trong những người nộp thuế TNCN đầu tiên và nhiều nhất Việt Nam", cho rằng cần mở rộng diện chịu thuế TNCN để nội dung của Luật Thuế TNCN thật đúng với tên gọi của nó.

Nói về vấn đề giảm trừ gia cảnh cho người phụ thuộc, đại diện Công ty Kiểm toán KPMG băn khoăn: "Thực tế ở Việt Nam, có rất nhiều gia đình có nhiều thế hệ chung sống.

Vì vậy, việc xác định ai là đối tượng phụ thuộc để được hưởng giảm trừ gia cảnh là cả một vấn đề. Chúng tôi không biết Bộ Tài chính có thể đưa ra được hệ thống pháp lý để quản lý đối tượng phụ thuộc không, nếu không liệu có thể tính đến việc áp dụng các phương án khác (như áp dụng thuế suất thấp) ?".

Đại diện của KPMG cũng đặt vấn đề: "Theo dự thảo luật thì những chuyên gia nước ngoài ngắn hạn đến làm việc tại Việt Nam đều bị đánh thuế TNCN. Nếu áp dụng quy định này thì việc thu thuế rất khó khăn bởi quá trình xác định thu nhập để tính thuế đối với đối tượng này là rất khó".

Đại biểu này nói: "Bản thân doanh nghiệp chúng tôi có rất nhiều cán bộ của công ty mẹ chỉ sang Việt Nam làm việc có vài ngày nên khó có thể xác định được thu nhập tính thuế. Chúng tôi kiến nghị chỉ đánh thuế đối với những cá nhân nước ngoài cư trú ở Việt Nam trong thời gian trên 30 ngày".

Đồng tình với quan điểm này, đại diện của Ngân hàng ANZ, Giám đốc Tài chính Lưu Thị Thảo, cho biết, với ANZ, số lượng người nước ngoài đến Việt Nam làm việc trong vài ngày là rất nhiều. Việc thu thuế TNCN đối với những đối tượng này là "không khả thi". "Chúng tôi kiến nghị là áp dụng giống như Trung Quốc, không đánh thuế đối với người nước ngoài có thời gian lưu trú tại Việt Nam dưới 90 ngày", bà Thảo đề nghị.

Cũng theo đại diện của Ngân hàng ANZ, "thuế suất 25% đối với hoạt động đầu tư chứng khoán là quá cao. Nếu áp dụng mức thuế này thì không khuyến khích thị trường chứng khoán nước ta phát triển".

"Không nên đánh thuế quá cao với người giàu, người có tài mà phải áp dụng một mức thuế suất thấp nhất làm động lực, khuyến khích tinh thần khởi nghiệp, kinh doanh... Nếu đánh thuế nặng vào nhóm đối tượng này, tuy có vẻ là "có công bằng xã hội", "được lòng dân"... nhưng lại tạo ra tình trạng cào bằng, bình quân chủ nghĩa" - Tiến sĩ Nguyễn Quang A nói.

Một số đại biểu tại cuộc họp cho rằng, có một vấn đề lớn mà dự thảo Luật Thuế TNCN chưa đề cập tới là việc đánh thuế đối với các khoản đóng góp của các tổ chức từ thiện, các tổ chức phi vụ lợi như giáo dục, chăm sóc sức khỏe, nghệ thuật...

Đây là những đối tượng rất nên được miễn thuế thu nhập để khuyến khích, huy động nguồn lực giải quyết nhiều vấn đề xã hội bức xúc hiện nay. Một số ý kiến hoan nghênh quan điểm của ban soạn thảo không đánh thuế vào các khoản lãi gửi tiết kiệm, lãi trái phiếu, tín phiếu Chính phủ, kiều hối.

 
   
     
  Sagarina (17/05/2007 09:44 AM) Có ích: 10/10    
 

Tối qua đi công tác về cùng anh lái xe của khách hàng, nghe anh nói chuyện về Chủ tịch công ty anh mà cảm thấy khâm phục. Bác này gần 60 tuổi, là một doanh nhân thành đạt, tuy không đánh bóng tên tuổi, nhưng có khối lượng tài sản khổng lồ (bản thân tôi cũng chưa hình dung được cho tới khi chứng kiến tận mắt).

Lịch trình của bác làm việc thật là đáng kinh ngạc. Bác thường xuyên làm tại công ty tới tận 9~10 giờ khuya mới về nhà, ngày nào cũng vậy. Đối với một người coi thời gian là một thứ xa xỉ như vậy, việc tập thể dục được tiến hành như sau: sáng ra bác đi bộ 2km tới bến xe bus, rồi lên xe đi tới công ty. Tối về cũng đi bộ một đoạn tương tự, lại lên xe về nhà.

Bản thân đi làm việc với bác, chứng kiến bác tự lái ô tô tới tận từng nhà máy, hướng dẫn chúng tôi đi vòng quanh xưởng, giải đáp từng cái máy móc; buổi trưa dẫn đi ăn lại nói chuyện rất say mê; rồi buổi chiều lại tiếp tục như vậy, cứ thế 9~10 tiếng đồng hồ liền không nghỉ. Ở tuổi của bác mà sức làm việc còn vượt xa tôi đang độ tuổi thanh niên. Nhìn bác mà cảm thấy hơi xấu hổ vì mình chưa tận tâm làm việc được tới mức độ đó.

 
   
     
  4D_5T (02/05/2007 09:53 PM) Có ích: 12/12    
 

Bài viết hay! Phản ánh đúng những áp lực của doanh nhân, những người làm kinh doanh... phải chịu, và cũng để cho mọi người hiểu hơn những gì doanh nhân phải trải qua để có được thành công và chỗ đứng trong thương trường. Nhưng "Chính bản thân" có mấy dòng ngắn thế thôi à? gocnhomayman đưa ra ý kiến của mình 9dt nghe cũng rất hay.

Để nói thì theo 9dt thì tất cả các ngành nghề thì đều có cạnh tranh, khó khăn và áp lực... cả, có điều khác nhau ở mức độ nhiều hay ít và mỗi cá nhân có tự biết cân bằng tâm lý cho mình không? và tìm cách tháo gỡ căng thẳng tinh thần như thế nào? Theo ý kiến của riêng mình thì 9dt thấy mức độ thành công càng cao thì áp lực và rủi ro càng nhiều. Oh! tất nhiên rồi!

Khi 9dt đọc báo hay xem truyền hình tuyên danh những người thành đạt thì đã nhận được một lòng ngưỡng mộ và nhận được rất nhiều lòng ngưỡng mộ khác ở khắp mọi nơi. Điều đó chẳng có gì là lạ, bởi khi bất kể ai vượt qua được mọi khó khăn, áp lực... 80% hoàn hảo thì người đó sẽ được 99% bù lỗ những gì đã trải qua mà.      

Nên cá nhân 9dt nghĩ những doanh nhân chính là những người tự biết bù lỗ cho chính tình thần của mình là chủ yếu khi mà mọi căng thẳng, khó khăn và áp lực đang vây quanh. Đây cũng là điều mà 9dt cũng luôn luôn học hỏi, tự luyện tập cho chính mình. Vì sẽ chẳng suy nghĩ hay làm được điều gì với một tinh thần mệt mỏi hay khuôn mặt lúc nào cũng cau có vì không đêm nào được ngủ ngon giấc. ( mất ngủ vì điều gì? thì tôi không được biết? ^.^ )  

Đấy là ý kiến của mình, nếu có gì viết không hợp lý thì mong các bạn góp ý!

 
   
     
  gocnhomayman (01/05/2007 03:25 PM) Có ích: 17/17    
 
Bài viết này quả là rất hay, đúng là đã nói được cái rất cần của người chủ doanh nghiệp. Người chủ doanh nghiệp có thể tìm kiếm nguồn động viên ở đâu? Em thấy anh Dũng đã đưa ra gần như rất đầy đủ rồi. Có điều theo em nghĩ, nguồn động viên quan trọng nhất và phải luôn luôn giữ vững, luôn tìm kiếm, đó chính là nguồn động viên từ chính bản thân mình. Vì sao? Bởi những người xung quanh, gia đình, bạn bè, đồng nghiệp, cộng đồng nếu rơi vào tình huống tốt, tức là luôn kề vai sát cánh bên mình trong bất cứ hoàn cảnh nào, dù thành công hay thất bại. Hiếm! Còn nếu rơi vào hoàn cảnh không được như vậy thì sao? Cô độc, chán nản ư? Vì thế em cho rằng nguồn động viên từ chính bản thân là vô cùng quan trọng, em đặt nó lên trên cả nguồn động viên gia đình. Làm sao để bản thân mình luôn giữ được “lửa”, luôn giữ được khát khao, làm sao nhận biết được mình đã tiến đến đâu trên con đường lập nghiệp? làm sao để không vì những thành công bước đầu mà “ngủ quên trên chiến thắng”?, làm sao để luôn giữ vững tinh thần dù doanh nghiệp đang gặp muôn vàn khó khăn? Em cho rằng, khi người chủ doanh nghiệp luôn giữ được “lửa” thì ngọn lửa ấy sẽ lan tỏa sang cho đồng nghiệp. Bản thân người chủ phải trang bị cho mình những giá trị niềm tin vững chắc nhất  để dù rơi vào hoàn cảnh nào vẫn có sợi dây neo giữ và không chỉ neo giữ mà còn là mãi giũa tinh thần, ý chí. Niềm tin, động lực được xây trên chính bản thân mình, đó là những thứ vững chắc nhất!  Em tin là như vậy.

Gia đình rất quan trọng, song không phải ai cũng may mắn tìm được một người bạn trăm năm có thể hiểu và chia sẽ được với mình. Có câu  "Vua nghe vợ cũng mất nước". Tất nhiên chỉ đúng một phần nào đó thôi. Trẻ con là điều tuyệt vời, thế giới trẻ con luôn mang lại những điều kỳ diệu trong cuộc sống của chúng ta. Nhưng nếu trẻ con đang tuổi mới lớn, nếu trẻ con cũng đang gặp phải muôn vàn rắc rối cần người lớn giải quyết?

Gía như một ngày không chỉ có 24 giờ. Em nghĩ không chỉ riêng những người chủ doanh nghiệp mà tất cả những ai có đam mê, có hoài bão, có khát vọng đều mong thời gian có thể kéo dài như có thể. Anh Dũng có nhắc tới những niềm vui cá nhân bị bỏ quên vì công việc. Ở những nơi mà văn hóa truyền thống gia đình được đề cao, bỏ lỡ tất cả những ngày hội họp của dòng họ là đều không nên. Bạn sẽ thế nào nếu bạn bị cả dòng họ ,cả cộng đồng làng xóm tẩy chay? Dù bạn có là chủ tịch nước thì về với gia đình, dòng họ, bạn vẫn là một người con, người cháu, vẫn phải thực hiện những gì là bổn phận của con, cháu! Lại thêm một gánh nặng lên vai người chủ doanh nghiệp!

Cuối cùng em muốn nói là điều anh Dũng đã từng có lần đề cập "nghệ thuật cân bằng". Có lẽ là đây là thứ mà người chủ doanh nghiệp rất cần cho bản thân. Để có thể đối diện được với tất cả thì nghệ thuật cân bằng cuộc sống là điều mà mỗi người chúng ta nên học. Về vấn đề này, xin nhường lại cho anh Dũng bàn thêm!

 
   
     
  kubrik (01/05/2007 01:45 PM) Có ích: 12/12    
 
Bài viết gãi đúng chỗ ngứa các bác doanh nhân. Giám đốc một công ty chế biến thủy sản tư nhân tôi gửi cho bài này, gọi điện lập tức cho tôi (nguyên văn): "Đ.m, thằng nào viết hay dữ dội. Để tao vác về cho vợ tao xem, bả khỏi cằn nhằn. Khoái quá mày ơi."

Trên Dân trí có một con số có 4 chữ số với số đầu tiên hơn số 1, khơ khớ lượng người truy cập vào bài viết này rồi.
 
   
     
  admin (30/04/2007 09:48 AM) Có ích: 9/9    
 

Báo Dân Trí điện tử đã đăng bài viết này. Dưới đây là đường dẫn đến bài viết trên website của báo Dân Trí:

http://dantri.com.vn/kinhdoanh/2007/4/176962.vip

Thời gian tới, Saga và Dân Trí điện tử sẽ tiếp tục có thêm nhiều hoạt động hợp tác về bài viết.

 
   
     
  turnip (30/04/2007 06:59 AM) Có ích: 14/14    
 

Đọc bài viết này, mình muốn chia sẻ cùng các bạn câu chuyện về một người bạn đang mơ ước và thực hiện hoài bão kinh doanh. Bạn tôi là nhân viên cho một công ty CNTT. Năng lực của cậu ấy tôi không thấy có gì xuất sắc. Điểm nội trội duy nhất có lẽ là ao ước có nhiều tiền (tôi cố gắng dùng các từ với nghĩa đen để trình bày rõ nhất). Tính cách này nhiều khi làm các đồng nghiệp không ưu thích cậu ấy.

Để ao ước thành hiện thực, hàng đêm, sau ngày làm việc, bạn tôi lại âm thầm phát triển một cổng thông tin thương mại điện tử. Theo cậu ấy, cứ làm và phục vụ cộng đồng, mọi người sẽ biết tới thương hiệu của mình và khi đó sẽ có rất nhiều tiền. Điều làm cậu ấy tuyệt đối tin tưởng là cậu ta đã viết một bản kế hoạch cho hoạt động kinh doanh này.

Tôi không rành về ngành CNTT hay thương mại điện tử. Về cảm tính, tôi không thấy tương lai cho TMĐT ở Việt Nam, ít ra là trong vòng 3 năm tới. Về lý trí, băn khoăn của tôi chỉ là một bản kế hoạch kinh doanh có phải là lá bùa cho thành công? Nghe bạn tôi vui sướng nói rằng thứ hạng trang web của cậu ấy tăng vài triệu bậc trong mấy tháng qua trên toàn cầu (World rank, Alexa), tôi chỉ có thể góp ý với bạn tôi rằng ban đầu sẽ tăng thứ hạng rất nhanh, nhưng sau đó sẽ chậm lại và có thể sẽ tụt. Tôi đã cố thuyết phục cậu ấy suy nghĩ nhiều hơn về độ bền, và sự tồn tại như tác giả bài viết đã nêu. Và tôi đã thất bại.

Làm sao để thuyết phục một người đang say mê với ý tưởng kinh doanh của mình có thể tỉnh táo và suy xét? Mong các bạn giúp tôi tìm câu trả lời. Xin cảm ơn.

 
   
     
  MaiAnh (28/04/2007 02:08 PM) Có ích: 24/24    
 
Nhiều đồng đội đã chia sẻ rồi, "đây là những cảm xúc thật" của Anh. Toàn tâm vào sự nghiệp, mong rằng Anh sẽ có được những OUTCOMEs xứng tầm trong tương lai. Cảm ơn Anh đã không quên sự đóng góp khiêm nhường của những người phụ nữ ở "hậu phương", họ thực tâm, chân thành và trường kỳ kháng chiến.

Làm sao để động viên người chủ doanh nghiệp? Thoạt nhiên, câu hỏi này tưởng chừng như phi lý, bởi lẽ liệu có ai trong công việc lại không muốn làm vừa lòng lãnh đạo của mình? Tướng có mạnh, võ nghệ có tinh thông, thì binh lính mới thoát cảnh tan xương nát thịt. Tuy nhiên, vấn đề mà tác giả đặt ra quả thực vẫn có ý nghĩa, bởi không ai muốn vua chết bằng thái tử, cũng như không ai muốn giết vua bằng tể tướng.

Trở lại vấn đề mà tác giả nêu ra, anh hoàn toàn đúng khi cho rằng nguồn động viên là ở chính đồng nghiệp. Nhưng những điều mà tôi bày tỏ, hàm ý rằng nếu tôi là một vương quân, tôi không bao giờ lập thái tử, nếu tôi là một ông chủ, tôi xây dựng và làm việc dựa vào một đội ngũ, chứ không dựa vào một con người. Trong môi trường đó, sẽ chỉ có công việc - cạnh tranh - lợi ích, và đó chính là sự cổ vũ vững bền nhất. Trong hoàn cảnh này, "trung quân ái quốc" thực sự quan trọng để dựng nước và giữ nước.

Lãnh đạo của tôi, Dr. Đặng Kim Sơn, dành toàn tâm toàn ý cho công việc và đội ngũ, và chúng tôi, luôn hiểu và không bao giờ cho phép làm Ông phân tâm vì bất cứ điều gì. Đáng kính trọng những LÃNH ĐẠO đang "lao động" thực sự. Về phần tôi, cho phép được chia sẻ niềm hạnh phúc với những người là đồng nghiệp, cộng sự giúp việc cho những MẪU NGƯỜI LÃNH ĐẠO này.

 
   
     
  makoto (28/04/2007 01:55 PM) Có ích: 21/21    
 

Bài viết Làm sao động viên người chủ doanh nghiệp của Tác giả Trần Trí Dũng là một bài viết hay, bày tỏ và chia sẻ được những khó khăn của chủ doanh nghiệp. Nó có tác dụng an ủi phần nào và động viên người chủ doanh nghiệp không dừng bước trước những khó khăn hiện tại và trong tương lai trên tinh thần không phải chỉ mình mình vất vả.

Mỗi doanh nghiệp với những hoạt động khác, quy mô, định hướng phát triển khác nhau vì vậy những khó khăn mà người chủ doanh nghiệp phải đương đầu cũng rất khác nhau. Tuy nhiên như một phần trong bài viết của tác giả Trần Trí Dũng, sự động viên đóng một vai trò rất quan trọng và có yếu tố quyết định thành công của một doanh nghiệp. Viết tới đây tôi lại liên tưởng tới những bộ phim mình từng xem, nhân vật chính trong phim gặp phải rất nhiều khó khăn, oan ức, những chuyện tưởng chừng không thể vượt qua nhưng bằng sự cố gắng và nỗ lực của bản thân đã vượt qua được tất cả để đi tới thành công trong kinh doanh, thoát ra khỏi một cuộc sống khổ cực bế tắc về tinh thần, hay tìm kiếm và bảo vệ được hạnh phúc gia đình v.v... Thường khi xem xong những bộ phim như vậy, người xem chỉ ca ngợi về ý chí, tinh thần vượt khó của nhân vật chính mà quên đi những chi tiết dường như chỉ là tiểu tiết nhưng từ góc nhìn của tôi là những chi tiết góp phần cơ bản và rất lớn vào thành công của nhân vật chính. Đó là sự giúp đỡ về vật chất dù không to lớn gì của một người bạn thân hay gia đình, những lời động viên an ủi từ bạn bè hay đồng nghiệp, nhiều khi kể cả việc giúp bài binh bố trận của những người ngoài cuộc - những người bình tĩnh hơn, sáng suốt hơn người trong cuộc. Tôi cứ nghĩ nếu phim mà kết thúc không có hậu thì có khi người xem lại không thích vì khi xem xong phim thấy bất mãn quá, bất công quá, thậm chí thấy cuộc đời cay nghiệt quá, có cố gắng cũng bằng thừa thế nên để thỏa lòng người xem cũng như một cách khích lệ người xem về sự '' Có công trồng cây có ngày hái quả'' mà hầu hết các bộ phim đều kết thúc có hậu. Nhưng cuộc sống lại không phải như thế. Trong bình luận của Dr Vuong, những ví dụ về những người có ước mơ làm chủ nhưng cuối cùng lại đành quay trở về với con đường cũ là đi làm thuê tôi tin là có rất nhiều lý do. Có những người chưa đủ bản lĩnh để đứng mũi chịu sào, gặp phải một số khó khăn đã vội lùi bước nhưng trong đó tôi nghĩ không ít người có bản lĩnh đủ để phát triển một doanh nghiệp nhưng họ có những khó khăn không chia sẻ được cùng ai, họ cũng không may mắn để có những người thân, bạn bè có thể hiểu, tin và động viên họ không dừng bước trước khó khăn. Sự suy nghĩ tính toán thậm chí lo lắng một mình dần dần bòn rút tinh thần họ và tới một ngày họ thấy họ không còn đủ tinh thần để chiến đấu và vượt qua những khó khăn thử thách trước mắt và khi đó họ lựa chọn con đường ít chông gai hơn đó là đi làm thuê.

Có một điều tôi còn trăn trở là môi trường sống, môi trường học tập và làm việc của nước ta thua kém nước ngoài rất nhiều vì thế tuy người Việt Nam ta nổi tiếng thông minh, cần cù, chăm chỉ nhưng con đường đi tới thành công thì quá vất vả. Ở nước ta sự trao đổi thông tin vẫn còn rất dè dặt, thông tin lại thường xuyên không chính xác và đầy đủ. Có nhiều khi khó khăn doanh nghiệp gặp phải không lớn nhưng do không có thông tin chính xác nên chủ doanh nghiệp cứ phải loay hoay để tìm cách giải quyết, thậm chí lâm vào tình trạng stress do lo lắng thái quá. Ở nước ta hầu như không ai có ý thức mình cần gặp bác sĩ tâm lý, nhưng ở nước ngoài điều này là rất phổ biến. Họ có thể tới gặp bác sĩ tâm lý khi họ có những xích mích gia đình không giải quyết được hay những khó khăn tưởng chừng không vượt qua được trong công việc để nhận những lời khuyên bổ ích từ bác sĩ tâm lý. Điều này có thể thấy tâm lý đóng vai trò quan trọng thế nào trong đời sống và kinh doanh. Tôi cũng muốn tạo ra một nơi xả stress thật thú vị và hiểu quả cho doanh nhân, những người luôn phải đối đầu với nguy cơ nhiễm stress. Làm sao SAGA có thể tạo dựng được một hệ thống để kết nối các doanh nhân với nhau, mở rộng cơ hội kinh doanh, lấy đoàn kết làm sức mạnh gắn kết các công ty trong nước phát triển mạnh hơn nữa để đối đầu với sự cạnh tranh của các công ty nước ngoài đang đổ xô vào thị trường Việt nam và ngày càng tạo ra nhiều thương hiệu trong nước uy tín hơn nữa. Đây là mong mỏi của nhiều doanh nhân và là một chủ đề không còn mới mẻ nhưng như các cụ xưa vẫn nói '' Nói thì dễ làm mới khó'' Tôi tin là SAGA sẽ làm được điều này.

Makoto  

 
   
     
  NguyenTriDat (28/04/2007 01:39 PM) Có ích: 12/12    
 
Bài viết của anh Dũng chứa đựng nhiều thứ hơn là một doanh nghiệp. Xưa nay chúng ta quen đi theo lối mòn của kiến thức và tư duy tuân thủ lý thuyết. Theo em tư duy quản lý tốt hơn kiến thức quản lý, hôm qua anh Dũng nhắc về tên bài viết em tự nhiên lại giật mình vì thời gian gần đây mình đang theo một vài lối mòn suy nghĩ, em đang mắc phải những lỗi căn bản nhất đó là áp đặt suy nghĩ của mình.

Làm chủ một doanh nghiệp là phải đối mặt với nhiều thứ, áp lực lớn nhất là sự tồn tại của doanh nghiệp. Phải có một hậu phương vững chắc về tinh thần (có thể cả là vật chất) mới giúp các doanh nhân vượt qua khó khăn và đi tới thành công. Cứ tưởng tượng bé tracy bé như vậy mà đã là một Saganor tiềm năng, là nguồn động viên và động lực phấn đầu cho Saganor Dr.Vương trong con đường kinh doanh. Ôi, nguồn lực này phần lớn doanh nhân khác đang tìm kiếm ở mãi xa....
 
   
     
  chungphamsy (28/04/2007 12:29 PM) Có ích: 10/12    
 
Tôi thấy động lực chính, lớn nhất, để ai đó tự tay làm nên doanh nghiệp chính là khoản lợi nhuận tiềm năng mà doanh nghiệp đem lại. Nói nôm na thì khởi sự doanh nghiệp giống như trò đánh đổi sự ổn định đều đều theo chủ nghĩa bình quân lấy việc chấp nhận rủi ro để kiếm được khoản lợi nhuận lớn gấp nhiều lần thu nhập trung bình của xã hội. Có nhiều người bỏ công việc hành chính nhà nước nhẩy ra ngoài làm kinh doanh chính là vì điều này. Vì vậy những người làm kinh doanh đương nhiên là người ưa mạo hiểm hơn những người khác (cái này còn gọi là "Máu" kinh doanh). Tất nhiên là không cứ đâm đầu đại vào kinh doanh là được mà còn phải có kế hoạch kinh doanh rõ ràng, nguồn vốn kha khá, và quan hệ ban đầu để dựa vào đó mở rộng thị trường.

Và kinh doanh không phải là đánh bạc. Có nghĩa là có thể đẩy cán cân rủi ro-lợi nhuận về phía có lợi cho mình bằng việc lao động chăm chỉ. Bản chất rủi ro của kinh doanh là động lực để người ta làm việc cật lực để giảm thiểu rủi ro và tối đa hóa lợi nhuận. Ngoài ra kinh doanh nghiêm túc còn là cuộc chạy maraton dài hơi, ngoài động lực là khoản tiền kiếm được (hoặc dự tính kiếm được), thì động lực từ gia đình, bạn bè, xã hội như Dũng nói cũng không thể nào thiếu được. Đúng vậy, chúng ta không chỉ làm việc vì bản thân, chúng ta còn làm việc vì gia đình và xã hội.

Cũng sẽ rất lý thú nếu ta làm một cuộc điều tra nho nhỏ phỏng vấn những chủ doanh nghiệp để xem động cơ nào thúc đẩy họ thành lập doanh nghiệp và đưa doanh nghiệp vượt qua được thời kỳ khó khăn ban đầu. Tôi nghĩ sẽ có nhiều câu trả lời lý thú và biết đâu ta có thể lập được một mô hình thú vị nào đó về động cơ phát triển kinh doanh.

Chung.
 
   
     
  QuangNam (28/04/2007 11:56 AM) Có ích: 11/11    
 

Tác giả quan sát thật tường tình và tỉ mỉ, từng "box" nghi chú sự kiện là một hình ảnh sống động và thực tiễn nhất của các doanh nhân hiện rất thành đạt.  Các doanh nhân đang thành đạt và đang tiếp tục muốn chinh phục thành đạt mới. Họ có được các nhân tố: tính quyết tâm chinh phục cao độ, kiên định, bến bỉ, muốn thành công mới và rất nhạy bén nắm bắt cơ hội kinh doanh thực tiễn. Trong các yếu tố  thành công đó, theo tôi nếu họ gầy dựng được một đội ngủ làm việc tốt, biết chia sẻ, tận tâm và khát vọng thì họ sẽ chinh phục tốt các mục tiêu mà nhiều khi xem như "ảo tưởng" với người ngoài cuộc. Tóm, lại năm sao không tí ngần ngại cho bài viết này. Các bạn saganor khác thì sao?

 
   
     
  kimchi (28/04/2007 11:31 AM) Có ích: 14/19    
 

Tại sao ta cứ phải đặt mục tiêu là 500 ngàn doanh nghiệp đến 2010 ? Hiện nay, thủ tục để mở một công ty là phải có trụ sở hợp pháp, có đăng ký kinh doanh, có mã số thuế, có tư cách phá nhân lúc đó mới được mua hóa đơn GTGT để cung cấp cho khách hàng.

Để mở một doanh nghiệp đòi hỏi rất nhiều các thủ tục và chi phí duy trì hoạt động. Nên chăng bên Tổng cục thuế cấp cho toàn dân mỗi người một mã số thuế riêng. vì thị trường luôn luôn biến động, cho nên cứ phải xoay hết nghề nọ đến nghề kia. Nếu cứ quản lý nhà nước theo đăng ký kinh doanh thì rất phiền hà và mất thời gian, mất cơ hội kinh doanh. Khi người dân có mã số thuế riêng rồi, lúc nào họ làm việc gì cần đến hóa đơn tài chính, họ chỉ việc lên Chi cục thuế làm thủ tục đóng thuế thu nhập, thuế GTGT rồi  lấy một tờ hóa đơn giao cho khách hàng. Nếu làm được như thế thì rất linh hoạt và tiện lợi, như vậy thì mỗi một người lao động không thuộc trong số các công ty đang hoạt động đều có thể tham gia vào hoạt động kinh doanh có đóng thuế cho nhà nước.

Cái mục tiêu 500 ngàn doanh nghiệp thì cũng chỉ là để tạo ra nhiều giá trị cho xã hội, đóng nhiều thuế cho nhà nước mà thôi. Nếu có hàng triệu người đăng ký mã số thuế, làm ra sản phẩm cho xã hội, đóng thuế cho nhà nước, thủ tục hành chính nhanh gọn, thuận tiện, dễ thay đổi ngành nghề kinh doanh thì tôi cho rằng các hoạt động kinh doanh rất lành mạnh và hiệu quả, không có chuyện phải đi mua hóa đơn đầu vào để hợp thức hóa các khoản chi phí không có hóa đơn của các doanh nghiệp như hiện nay nữa.

 
   
     
  zVuong (28/04/2007 11:03 AM) Có ích: 22/23    
 
Tạo dựng doanh nghiệp là việc quá khó, vì thế mục tiêu 500.000 doanh nghiệp tới năm 2010 là một nghị sự lớn của toàn quốc Việt Nam. 500.000 đó chỉ là con số thống kê, còn trên thực tế biết bao nhiêu chiến sĩ doanh nhân đã đào ngũ, không thể thống kê hết được.

Tôi xin đưa 3 ví dụ.

1. Một chị làm công ty tư vấn-đào tạo vốn cũng có quan hệ với Saga ngay từ ngày đầu, tách ra từ một công ty kiểm toán-kế toán, tạo dựng một thương hiệu đào tạo, nay đã đầu hàng và tìm một nơi ấm áp trú thân.

2. Một anh cũng đi ra từ công ty kiểm toán, làm đủ nghề loay hoay, tìm mọi chân trời mới rồi ngày đẹp trời đi mua cà-vạt và sơ-mi, té ra lại tìm chỗ làm, nghe nói là một hãng bán thuốc lá của Anh-Mỹ (BAT)

3. Một anh làm lâu năm cho một hãng hàng không danh tiếng thế giới (bậc nhất) quyết chí tách ra để mở công ty kinh doanh games, không ăn thua. Anh tiến tới làm đại lý vé máy bay, nghề anh có sở trường nhất định, không ăn thua. Mới đây anh lại có mái ấm là một hãng hàng không Hong Kong mới bay vào Việt Nam.

Đó là những lựa chọn cá nhân, là quyền mưu sinh phù hợp với mỗi con người, chúng ta quyết không bàn hộ họ. Nhưng nó là những bằng chứng cho thấy ước muốn, bằng cấp, kinh nghiệm và sự quyết đáp thôi... ngần ấy chưa đủ để tạo dựng một thương hiệu.

Còn nhớ khi tôi từ bỏ một nơi ấm áp với mức lương tốt đẹp, công việc nhàn nhã để sang "trạng thái" hàng tháng bỏ tiền ra trả lương và ngồi ngắm những thất bại cùng với thời gian, ngân khoản kiệt quệ tính theo tuần... Rầu lòng! Những lời động viên và cổ vũ của bạn bè thoảng qua như cơn gió chẳng kịp làm mát gì... Lúc cần hợp tác và hỗ trợ thật họ biến đâu mất. Không còn tiền để chiêu đãi cà phê. Không còn vị trí để họ xin số liệu. Không còn sự hào nhoáng để họ thán phục... Bạn sẽ có cảm giác giống tôi: Nhìn thấy nhiều tấm lưng...!

 
   
     
  tweety (28/04/2007 10:51 AM) Có ích: 15/15    
 

Bài viết tuyệt quá, chắc chắn đây là những lời tâm huyết của tác giả rồi. Quả thật khởi nghiệp bao giờ cũng rất khó khăn và gian nan, nếu như khát khao không đủ lớn, nếu như quyết tâm không đủ mạnh, nếu như không đủ nghị lực và sự kiên định, chắc chắn là không thể đi được đến cuối con đường rồi. Em có một người bạn, cũng mới khởi nghiêp kinh doanh, non nớt và nhiều khi cảm thấy mệt mỏi trước những khó khăn trên thương trường, nhưng nhìn vào đôi mắt cậu ấy em thấy ngọn lửa của niềm đam mê. Cậu ấy đã từng có những đêm thức trắng cùng làm với thợ, có những đêm thức trắng để gói hàng, có những đêm thức trắng để suy tư và ngẫm nghĩ về một con đường cho doanh nghiệp mình, cho hàng Việt Nam, có những lần phải vay mượn tiền để trả lương cho thợ để họ yên tâm làm việc. Và chỗ dựa của cậu ấy chính là gia đình với người cha cũng đầy hoài bão, với người mẹ âm thầm hi sinh cho ước mơ của hai cha con, là khi chứng kiến nụ cười của những người thợ quê, là khi được chia sẻ với những người bạn cũng cùng chí hướng, khi mường tượng ra một doanh nghiệp vững mạnh của cậu trong tương lai...

Cám ơn anh Dũng vì bài viết thật hay.

 
   
     
  nguyenchauha (28/04/2007 10:48 AM) Có ích: 19/19    
 

Cám ơn anh Dũng. Đây là cảm xúc thật của một người đã thực sự trải qua và được tận mắt thấy sự lao tâm của những người lãnh đạo để dẫn dắt một doanh nghiệp. Thật đơn giản, đó là vì bên cạnh họ còn bao nhiêu đồng nghiệp, nếu doanh nghiệp hoạt động không hiệu quả, hoặc bị phá sản, giải thể thì cuộc sống của tất cả cũng sẽ bị đảo lộn. Hơn thế nữa, việc chăm lo và phát triển đội ngũ nhân lực, xây dựng văn hóa tổ chức, tạo dựng uy tín cho doanh nghiệp trên thị trường cũng là vấn đề mà các vị lãnh đạo luôn phải cố gắng để đạt được.

Trong bài viết còn nhắc tới nguồn động viên để những vị sếp (cả nam và nữ) có thể hoàn thành tốt công việc của mình---hoàn toàn đúng. Không thể thiếu bất cứ một nhân tố động viên nào ở trên. Để có một thành công không thể thiếu gia đình, đồng nghiệp, xã hội, và chính niềm vui/sự đam mê của bản thân. Gia đình là chỗ dựa về tinh thần; đồng nghiệp- không thể thiếu để cùng chia sẻ công việc và cùng tận hưởng thành quả; xã hội đón nhận- là biểu hiện rất rõ của thành công; cuối cùng nhưng có thể nói quan trọng hơn cả, đó là bản thân--sẽ không còn có thành công nếu chính bản thân con người tạo ra nó không đam mê công việc, không trân trọng những thành quả của mình.

 
   
     
  tracy (28/04/2007 07:45 AM) Có ích: 18/18    
 

Cháu thấy bài viết đúng quá, bố cháu thấy hiếm khi đi ngủ, lúc nào cũng suy nghĩ gì đó, làm hết việc này đến việc khác.

 
   
     
 
Thảo luận (0) Thành viên ưa thích (11)
Trang trước   -  1/0  -   Trang sau
 
 
     Gửi thảo luận (Vui lòng gõ Tiếng Việt có dấu. Nếu bạn chưa có bộ gõ Tiếng Việt, nhấn vào đây  
     
Tiêu đề 
   
 
( Tối đa1MB)
 
    (Để tham gia thảo luận, bạn cần đăng nhập)  
 
 
 
:: CÁC BÀI LIÊN QUAN
 
 
:: CÁC BÀI MỚI TRONG NGÀY
 
 
:: CÁC BÀI TIẾP THEO
Bill Gates và những câu nói bất hủ
Những thiên tài của thế kỷ 21
Warren Buffett đã đầu tư thế nào?
Bàn về đặc tính quan hệ cá nhân trong kinh doanh
Tết đầu tiên tập buôn của tôi
36 kế thành công trong kinh doanh (2) - Muốn bắt thì vờ thả
 
 
 
 

Đăng ký:216481 (Vàng: 21 - Bạc:11)

Thảo luận:42710

Thuật ngữ tài chính-kinhdoanh:4963

Hỏi đáp kinh tế-kinh doanh:1494

Counter:
hit counter

Chăm sóc kỹ thuật bởi  NVS

TRANG CHỦ  |  GIỚI THIỆU  |  SITEMAP |  ĐỐI TÁC  |  ĐIỀU KHOẢN  |  Ý KIẾN  |  LIÊN HỆ/QUẢNG CÁO
Liên hệ quảng cáo:
CÔNG TY CỔ PHẦN CÔNG NGHỆ TRỰC TUYẾN IP (IP MEDIA JSC)
Email: info@saga.vn
 
Hà Nội: Tầng 26 Xuân Thủy Tower, 173 Xuân Thủy, Q Cầu Giấy – ĐT: (04) 39446509
TP HCM: Lầu 5, 293 Điện Biên Phủ, P. 15, Q. Bình Thạnh - ĐT:(08) 54042168
Giấy phép số 362/GP-BC do Cục Báo chí, Bộ Văn hoá-Thông tin cấp ngày 05/12/2006.
® Ghi rõ nguồn "saga.vn" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này.