GS Nguyễn Văn Huyên (16/11/1908 - 19/10/1975) là người Việt Nam đầu tiên bảo vệ thành công luận văn tiến sĩ văn khoa tại Trường ĐH Tổng hợp Sorbonne - Paris với kết quả xuất sắc. Từ 1937-1940, ông có gần 20 công trình nghiên cứu về văn hóa Việt Nam. Từ tháng 11/1946 cho tới khi mất, ông đảm nhiệm chức Bộ trưởng Bộ Quốc gia giáo dục. "Dân chủ, dân tộc và khoa học" là 3 nguyên tắc cơ bản của nền giáo dục mới mà ông là kiến trúc sư trưởng gây dựng nên.
"Bông hoa của chế độ" là từ ngữ quen thuộc nói về thành quả nền giáo dục mà cố Bộ trưởng Nguyễn Văn Huyên đã dầy công xây dựng trong suốt 29 năm.
Chẳng hạn, trong chỉ đạo và phát triển giáo dục một việc rất quan trọng là xây dựng và phát triển đúng "tháp giáo dục. Bài học này vẫn còn nóng hổi vì "tháp giáo dục" hiện nay đang tồn tại nhiều nhiều bất hợp lý, có chỗ đảo ngược so với thời cụ Nguyễn Văn Huyên.
Một giá trị thời sự khác là "cuộc xóa mù chữ và phổ cập giáo dục, ngày nay được gọi là giáo dục cho mọi người". Khuyến cáo mới đây của UNESCO với Việt Nam về khả năng không đạt được xóa mù chữ vào năm 2015 đưa ra trong báo cáo giam sát toàn cầu năm 2008 là một lưu tâm rõ nét nhất.
Tâm đắc với "công đầu khai phá dân tộc học và nghiên cứu con người Việt Nam" của cố Bộ trưởng Huyên, GS Phạm Minh Hạc còn nhắc tới "bài học" về giáo dục nhân cách - một vấn đề ngày càng trở nên ráo riết với thực trạng giáo dục hiện nay.
Một trong những dự định khi về hưu của GS Huyên khi nghỉ hưu là sẽ viết sách về tấm gương những giáo viên đã vượt qua gian khổ đào tạo nên một thế hệ trưởng thành. Ít ai biết, mong ước giản dị lúc đó của GS Huyên là có một cái máy chữ để thực hiện điều này.
Mới đây, những người con của ông đã trở lại Tuyên Quang, nơi Bộ GD-ĐT đặt trụ sở lâu nhất thời kháng chiến. Bà con ở đây vẫn nhắc tới những kỷ niệm thân tình giữa những nhân sĩ yêu nước cùng GS Nguyễn Văn Huyên đã gắn bó với họ thời đó là GS Hồ Đắc Di, Tôn Thất Tùng.
TS Nguyễn Văn Huy, con trai cố Bộ trưởng cho biết, nguyện vọng của gia đình là hệ thống 3 trường mầm non, tiểu học và Trung học cơ sở ở đây được mang tên của 3 GS đó. "Đây sẽ là sự kết nối giữa quá khứ hiện tại và tương lai và rất mong Bộ GD-ĐT lưu tâm", ông Huy bày tỏ. Hiện nay, tên của cố GS Nguyễn Văn Huyên đã được đặt cho con đường, 2 ngôi trường ở Hà Nội và 1 trường THPT ở Tuyên Quang.
Buổi dự giờ đặc biệt (1)
Việc Bộ trưởng Nguyễn Văn Huyên đến thăm trường được báo trước 3 ngày. Nhưng việc đến thăm lớp 6Đ thì tôi mới biết lúc 6h sáng ngày ông đến. Tôi nhắc thầy Nguyên, Phó chủ nhiệm xem lại giáo án, phân công các Phó chủ nhiệm khác đi tìm cho đủ học sinh. Một lúc sau, anh Xủng từ bãi nhãn gần trường về báo "bốn đứa đang làm thịt rắn", tôi khuyên mãi mới được 3 em về. Anh Sanh từ sông Đáy đưa về 5 em và nói "5 em đang câu cá, cự nự không chịu về lớp. Tôi khuyên, các em mới chịu nghe". Mấy chị nuôi đi gop khắp trường được 6 em. Tôi nhẩm tính: 22 em, cứ đưa chúng lên lớp kẻo trễ.
Vào thăm lớp, Bộ trưởng nhìn các HS to lớn ăn mặc kỳ dị, quá đỗi ngạc nhiên. Ông dừng lại, đảo mắt nhìn: 19 em đứng, 3 em ngồi. Kỳ lạ hơn là 3 em ngồi trong tư thế khác thường với 3 chiếc ruột chăn màu cháo lòng, khoét lỗ ở giữa để chui đầu vào, phủ kín người.
Khi thầy Nguyên sắp giới thiệu khách thì bỗng một HS đội mũ phớt, cầm can mây từ ngoài lừng lững đi vào, đứng giữa 2 dãy bàn. Cậu ta đưa tay cầm điếu thuốc đang bốc khói lên mồm, giọng tỉnh bơ: "Hôm nay Bộ trưởng về thăm lớp ta, chắc thầy Nguyên dạy Toán hay lắm. Ta thử học 1 tiết xem sao". Nói xong cậu ta điềm nhiên về chỗ. Tôi đứng phía sau đoàn khách, cúi xuống nền phòng học, chẳng có cái lỗ nào mà chui xuống.
Tôi vừa buồn vừa lo: thế nào trường tôi, do lỗi của lớp 6Đ, sẽ bị khiển trách. Nhưng sau đó một thời gian, chúng tôi nhận được thông báo của Đảng ủy khu trường về nhận xét của Bộ trưởng "những thầy giáo dạy trường HS miền Nam, nhất là các lớp có nhiều HS cá biệt, là những anh hùng".
(1) :Theo lời kể của giáo viên Huỳnh Thảng, trường học sinh miền Nam số 27 ở Chương Mỹ, Hà Tây cũ)