Tìm kiếm  
 
Quá trình khởi nghiệp Nguồn vốn Nhân lực Các vấn đề liên quan
Bạn đang ở :  Trang chủ » Kiến thức KD » Khởi nghiệp » Quá trình khởi nghiệp

Tin Tức Kinh Tế - Tài Chính

Saga-Việc Làm

THẾ GIỚI KINH DOANH

CUỘC SỐNG

THUẬT NGỮ

 

SỰ KIỆN - CHUYÊN ĐỀ

BÀI HAY

Kinh doanh nhỏ- xu hướng của giới trẻ (Phần 1)
5 bước để có bản đề án kinh doanh hiệu quả
Bài học kinh doanh từ những điển tích: Vịt phải biết bơi.
Viết kế hoạch kinh doanh
Kinh nghiệm và bài học thứ nhất... đi làm thuê…
21 nguyên tắc của các triệu phú “tay trắng làm nên”
Kinh điển khởi nghiệp: Tìm chìa khóa dưới chân cột đèn
Khởi nghiệp một mình hay với nhóm tốt hơn ?
Người giàu không làm việc vì tiền
Biến ý nghĩ thành tiền bạc
... Xem toàn bộ

BÀI BÌNH CHỌN

  Kinh nghiệm và bài học thứ nhất... đi làm thuê…  
  Miến Bồ Câu - Canh bạc cuối cùng  
  Miến Bồ Câu - Sự khởi đầu  
  Bài học kinh doanh từ những điển tích: Vịt phải biết bơi.  
  Viết kế hoạch kinh doanh  
  Kinh điển khởi nghiệp: Tìm chìa khóa dưới chân cột đèn  
  Chia sẻ những kinh nghiệm cùng các bạn saganor khi khởi nghiệp  
  Người giàu không làm việc vì tiền  
  Kinh điển khởi nghiệp: Tại sao không lượm tờ 20$?  
  Quyết định “khởi nghiệp” dựa trên giá trị thanh lý tài sản  
... Xem tất cả
 
ĐĂNG NHẬP
  Tên truy cập:
  Mật khẩu:

Quên mật khẩu

Tại sao Saga?

1 Bài viết vàng / 17 Bài viết bạc

  Liên hệ nóng:
YM: sagarina 
sagavietnam 
     Email: info@saga.vn

 

Người gửi: 4D_5T  --   23/05/2007 01:18 AM    

Kinh nghiệm và bài học thứ nhất... đi làm thuê…

( Bình chọn: 16   --  Thảo luận: 24 --  Số lần đọc: 13314)

Tay lạnh cóng, không lò sưởi, tôi vuốt lại mấy cái áo bày ở trên giá, đấy là mùa đông không về VN đầu tiên tôi xin đi làm thuê cho một cửa hàng bán quần áo rất to ngoài chợ. Tất nhiên, ngoài tôi ra còn có rất nhiều người làm như tôi ở đây. Cửa hàng to nên làm việc rất vất vả nhưng bù lại tầm quan sát của tôi sẽ tốt hơn nhiều. Ngoài tôi ra thì hầu hết mọi người đều về nhà chủ cửa hàng ngủ và sinh hoạt ở đó. Cũng cố gắng chăm chỉ như mọi người nhưng đôi lúc cái làn da mỏng tang như giấy quen được ủ ấm trong chăn êm, đệm ấm vẫn mang xu hướng lười biếng một chút.

Tôi bắt đầu từ 13 giờ muộn hơn những người khác 5 - 6  tiếng và kết thúc lúc 6 giờ sớm hơn những người khác 2 – 3 tiếng. Thật chẳng thành công lắm cho 1 cô bé đi làm thuê lười biếng như tôi, nhưng bù lại là sự nhanh nhẹn, sự tự tin nhanh nhậy với  khuôn mặt ưa nhìn nên cũng dễ dàng trong việc mua đi bán lại. Và cũng chính vì vậy nên bà chủ mới nhận làm nửa ngày như thế, và giao những công việc cao hơn như nhận hàng, phân chia hàng do tôi đảm nhận là phần nhiều.

winter.jpgTôi không dám tỷ mỉ kể lại những khó khăn mình trải qua, vì như thế thật xấu hổ với những người cùng làm ở đó còn khó khăn hơn tôi. Họ còn bị chửi nặng nề rất nhiều. Nhưng chỉ biết rằng chân tay thì luôn hoạt động không ngừng nghỉ, và đừng nghĩ tới việc ngồi trong suốt cả ngày làm việc, trong khi đó cái lạnh đã làm tôi nhớ đến bây giờ,… Ban ngày cũng âm độ, và ban đêm thì thật kinh khủng. Tay chân cũng nhiều vết chai hơn, ngoài cái vết chai ở ngón giữa cầm bút thì còn nhiều chỗ khác nữa rồi, làn da thì cũng dày lên phần nào….nhưng kinh nghiệm để mở to mắt nhìn cuộc sống không qua lăng kính màu hồng thì đi theo suốt cuộc đời này để có chuyện còn kể nữa chứ.

Lần này cũng không là lần thành công cho chính bản thân tôi khi một sự cố xảy ra, đó là một số tiền nhỏ bị mất và thật xui xẻo khi tôi lại là người nhận và phân chia hàng. Chỗ bị mất tiền tôi qua lại nhiều nhất. Mọi nghi ngờ đổ dồn lên tôi….mọi người phân tích cũng thật chí lý:

"Đi làm thuê thì tiền đâu ra mà cái phong cách khoác trên người khác hẳn những người làm thuê. Mặc thì đồ hiệu, đồng hồ, đồ trang sức, điện thoại mọi thứ đều original"…v…v…

Lúc đó mặt tôi nóng ran như tan chảy hết những ụ tuyết cao như núi ngoài kia để muốn xé vụn cái số tiền công tủi nhục kia khi bà chủ ném trước mặt tôi với câu mỉa mai:

 “Nếu lấy thì mày cứ bỏ ra, chứ số tiền đấy cũng chẳng là gì với tao “.

Với một vết roi in trên da con ngựa hoang bất trị như tôi thì niềm kiêu hãnh bây giờ là trên hết.... Tôi đứng dậy, phủi mông bước ra ngoài khi kịp quay lại nói một câu cũng đầy hàm ý:

“Một nửa coi như bù vào số tiền cô bị mất, còn nửa kia là lãi để trả cho sự ăn cắp, ăn trộm mà cô nói. Số tiền đấy đối với cháu cũng chẳng là gì…”

Chân bước nhanh ra khỏi cửa trong sự ngỡ ngàng và kinh ngạc của mọi người. Ngoài trời tuyết rơi từng hạt to, nước mắt tôi như đóng băng trên khóe mắt, nhưng chắc cũng tại không kìm được nên cứ thế chảy như trôi đi mọi tiếng gọi của mọi người đằng sau mình….8:08 PM trên đồng hồ mờ mờ... tôi nhớ nhà, nhớ bố mẹ.....nhớ.....

Nhưng lần đó tôi đã sai rồi, vì với hành động như vậy thì cái mác tiểu thư trong sự sung sướng chưa thực sự bị xóa trên khuôn mặt của mình đã mang nó bao năm…  Người mất thì có quyền nghi ngờ... còn tôi không lấy thì phải giải thích và bình tĩnh trong trường hợp đó để phân tích mọi vấn đề… nhưng không! Tôi đã sai…

Từ chính tui, những điều đã trải nghiệm!

 
Bookmark and Share
  File gắn kèm:
 
  File download:
 
Điểm trung bình:           Tổng điểm: 76/ 16 lượt bình chọn
Bình chọn:
 

+ Thêm vào Bài viết ưa thích +   

+ Xóa bỏ việc nhận tin nhắn thông báo khi có thảo luận mới cho bài viết này +   
 
Bổ sung nội dung cho bài viết và tranh luận( 21)
  hoangnadj (26/10/2009 09:46 AM) Có ích: 0/0    
 
© SAGA - Bình tĩnh -  Nóng giận mất khôn. Bà chủ không sai, mà bạn cũng không sai. Nhưng khi bạn bình tĩnh hơn thì giải quyết sẽ thỏa đáng hơn. Chúc bạn thành công!
 
   
     
  letrungthanhq (17/10/2009 09:09 PM) Có ích: 0/0    
 
© SAGA - Rất thích -  Bài viết của bạn mình rất thích, thích nhất là cách ứng xử của bạn. Mình cho đó là hợp lý và không nghĩ đó là sai. Tồn tại trong cuộc sống không có điều sai mà chỉ có "đúng trong trường hợp nào thôi"!
 
   
     
  chinhboss (13/03/2009 10:24 PM) Có ích: 0/0    
 
© SAGA - Giá trị của chữ NHẪN -  Mình thì rất ủng hộ là một khi ai đó đã cố gán ghép những thứ không phải của mình cho mình thì có cố giải thích thì cũng bị cho là ngụy biện. Vì mâu thuẫn được bắt nguồn từ những gì nhỏ nhặt trước đó vì lòng ganh ghét, chỉ cần bạn có một cái gì bạn hơn người khác sẽ bị thế thôi. Mình vẫn thấy cái giá trị của chữ Nhẫn trong những lúc khó khăn nhất.
 
   
     
  Vicky_39 (07/03/2009 10:40 AM) Có ích: 0/0    
 
© SAGA - Khâm phục -  Mình rất thắc mắc: Thế nào là cách giải quyết tốt nhất trong những tình huống như thế này? Mình thì nghĩ rằng nóng giận sẽ dẫn đến sai lầm đáng tiếc, nhưng mà giải thích cũng không phải là cách giải quyết tốt trong mọi trường hợp. Mình cũng vừa trải qua một chuyện hiểu lầm, và mình đã không giải thích, cuối cùng những người đã làm sai dù không nhận họ sai nhưng vẫn phải xin lỗi và làm hòa. Mình nghĩ nếu mình giải thích thì có khi lại bị mang tiếng bao biện, thành ra tự mang tiếng xấu vào người.

By the way, mình khâm phục bạn rất nhiều. Ở vào hoàn cảnh của bạn, không phải ai cũng có thể ứng xử một cách nhanh nhạy, chứ đừng nói là tối ưu. Cách làm của bạn đã làm mình rất đỗi ngạc nhiên vì bạn rất có cá tính. Chúc bạn thành công!

 
   
     
  robe (07/03/2009 09:20 AM) Có ích: 0/0    
 
© SAGA - Bản tính khó đổi -  Câu truyện của bạn dù ngắn nhưng bài học của nó thì ko ngắn chút nào. Bạn là con nhà có điều kiện, bạn ko muốn ỷ lại vì điều đó như bao người đả làm, bạn quyết tâm đi làm thuê để chứng tỏ ý chí của mình, bạn đã nhận được sư ưu ái trong công việc (về time và công viêc). Điều ấy đã nói lên rằng bà chủ rất mến bạn.

Trong cuôc sống luôn có những hiểu lầm đáng tiếc, điều quan trọng là ta phải biết cách vượt qua nó một cách thông minh nhất. Bạn chỉ găp một sư hiểu lầm nho nhỏ, để rồi bản tính tiểu thư kia như có cơ hội trỗi dậy và bạn đã có hành động thật gay gắt, trong khi đó tôi thấy mọi việc vẫn có thể giải quyêt một cách tốt hơn. Hãy ở lại và chứng tỏ cho mọi người thấy rằng mọi suy sét của họ là sai và hảy tìm cách để kẻ gian kia lộ diện (cái này tôi sẻ bày riêng) đó mới là cao nhân.

Trong công việc cũng như trong cuộc sống đôi khi mình phải biêt nhẫn nhịn (trong giới hạn cho phép), và phải biết từ bỏ cái tôi của mình thì bạn mới có thể thành công còn cứ như cách của bạn thì sẽ chẳng bao giờ tiến xa đươc đâu.

 
   
     
  TranTriDung (20/11/2008 10:32 AM) Có ích: 0/0    
 
© SAGA - Một chút thông tin cập nhật -  Tác giả bài viết hiện đang bận rộn với công việc kinh doanh thời trang tại Trung Quốc. Tuy vậy, bài học thứ hai, thứ ba,... sẽ sớm được chia sẻ...
 
   
     
  LEJoy (20/11/2008 12:22 AM) Có ích: 2/2    
 
© SAGA - Đón đọc bài học thứ hai của bạn. -  Mình công nhận là cần phải biết nhún nhường và không nên phản ứng tiêu cực trong các tình huống. Nhưng trong tình huống này mình lại thấy thích cách phản ứng trước vấn đề của bạn, nó cho thấy sự nhanh nhạy và quyết đoán trong bạn.

Đón đọc bài học thứ hai của bạn.

Thân.
 
   
     
  ndduy_84 (17/07/2008 04:44 PM) Có ích: 2/2    
 
© SAGA - Xin bổ sung -  Không chỉ trong công việc mà trong cuộc sống cũng vậy, chữ "nhẫn" rất quan trọng và cần thiết đối với mỗi người chúng ta. Đặc biệt là với những ai đang trên con đường khởi nghiệp còn nhiều gian nan. Bởi vì, nếu cái tôi quá lớn thì đôi khi sẽ bỏ qua cơ hội và có khi còn làm hỏng việc. Nhưng trong trường hợp này, với hành động và câu nói của Bà chủ như lời thuật lại của bạn 4D-5T thì giải pháp ra đi vẫn là tốt nhất đó.
 
   
     
  ndduy_84 (12/07/2008 12:21 PM) Có ích: 3/3    
 
© SAGA - Cách thức khác -  Cho đến bây giờ, khi đọc lại câu chuyện của bạn thì mình thấy hành động của bạn vẫn đúng. Chỉ có điều, nếu là mình thì mình sẽ trả tiền rồi ra đi mà không nói gì hết. Bởi vì, chỉ có ra đi mới là lời giải thích tốt nhất cho bạn, khi người ta đã nghi ngờ bạn thì bạn rất khó có thể giải thích với họ được, và nếu lần sau lại xảy ra chuyện thì bạn sẽ là người bị nghi ngờ trước tiên. Tuy nhiên, cũng không thể trách Bà chủ của bạn trong trường hợp này được, mà chỉ có thể coi đây là bài học kinh nghiệm cần thiết cho cuộc sống.
 
   
     
  hiep_nth401 (26/06/2008 08:24 PM) Có ích: 2/2    
 
© SAGA - Do ai chứ? -  nhưng sự giàu có chỉ đem lại cho con người ta sự ỷ lại, ăn chơi trác táng, và làm hư danh cái tên do chính bố mẹ đặt ra.

Bạn có cái nhìn tiêu cực về giàu có thế sao,chắc hẳn gia đình bạn rất có điều kiện. Nhưng tôi thì lại nghĩ rất khác ấy ạ. Tiền bạc là một thứ rất quí giá, giàu có là một hạnh phúc và không đơn giản để có điều đó. Nó hoàn toàn tốt đẹp mà. :D Cái ỷ lại, ăn chơi trác táng, hư danh này nọ là do ai nhỉ? Do tiền hay do người dùng tiền!
 
   
     
  student (10/06/2008 10:18 AM) Có ích: 3/3    
 
© SAGA - Họ không lắng nghe trong cơn giận -  Mình rất đồng ý với cách làm của bạn. Hiện giờ mình cũng đang gặp tình cảnh cũng giống như tình cảnh bạn đã gặp phải. Mình đã làm theo cái cách bạn nghĩ nên làm là bình tĩnh giải thích cho họ hiểu nhưng kết quả thì thật cay đắng. Càng giải thích người ta càng không hiểu. Vì trong thâm tâm họ mình đã là người có lỗi cho dù sự thật là mình không hề làm. Nếu có làm lại lần nữa mình sẽ đi theo cách của bạn. Không giải thích nữa. Sự thật thì ta là người hiểu rõ nhất. Ai làm sai thì sau này sẽ tự nhận lấy hậu quả. Thậm chí người làm chứng duy nhất của mình đã lật ngược sự thật. Mình phải ra đi trong cái oan đó mà còn bị mọi người ghét bỏ. Cái cách bạn làm mình rất tán đồng. Đừng giải thích là tốt hơn trong hoàn cảnh bạn bị mọi người cô lập. Mọi người đang nóng giận thì họ sẽ chẳng bao giờ chịu nghe lời giải thích của bạn đâu.
 
   
     
  mrBaoAn (04/12/2007 08:46 AM) Có ích: 3/3    
 

Chào bạn! Xin lỗivì chưa biết tên bạn nhé! Câu chuyện của bạn không hay, nhưng đó là một bài học hay. Một khi muốn khởi nghiệp, mỗi người phải mang trong mình một cái gì đó thật riêng, thật cá tính đôi khi có cả sự liều lĩnh của tuổi trẻ. Và mình thích tính cách ấy của bạn. Mình không nghỉ là bạn sai, nhưng trong hoàn cảnh như vậy cách giải quyết nó chưa thật sự hoàn hảo. Bạn không kém cỏi tí nào cả, vì bạn không ỉ lại và biết nhìn nhận vấn đề. Bạn sẽ là một người thành công đấy. Cố lên nhé !

Cám ơn về câu chuyện của bạn.

 
   
     
  chipro (03/12/2007 01:33 PM) Có ích: 1/1    
 
Có lẽ mình may mắn hơn khi từ những ngày đầu đi làm thêm năm 15-16t đã được mọi người giúp đỡ rất nhiều. Nhưng mình nhớ cũng có một lần mình bị lừa --> bị quỵt tiền. Lúc đấy thì có ức thật nhưng giờ nghĩ lại cũng thấy hay hay. Phải gặp khó khăn rồi mới dám tiếp tục đối mặt với khó khăn. Cũng như người tập xe đạp vậy, phải đạp được vòng đầu tiên mới đạp được vòng tiếp theo.
 
   
     
  denso (03/09/2007 11:25 PM) Có ích: 3/3    
 
Mình cũng đang nung nấu ý định khởi nghiệp, cũng đang trong giai đoạn tìm hiểu và tích lũy.Mình thích cái tính cách của bạn. Bạn đã từng đi làm, cho thấy bạn có suy nghĩ nghiêm túc và có chuẩn bị cho tương lai. Bạn đã biết mình sai, đã sửa, cho thấy bạn là người biết suy xét trước sau. Mọi người nói bạn là tiểu thư con nhà giàu, đâu có sao, quan trọng  bạn là bạn và bạn biết những gì cần cho chính mình.
Cái tinh thần của bạn là động lực mạnh mẽ giúp bạn thành công.
 
   
     
  4D_5T (23/05/2007 05:45 PM) Có ích: 5/5    
 

Nnk hì hì tôi thích tính thẳng thắn như thế của bạn, nhưng bạn không hiểu với tôi đấy là một nấc thang để lên trên trời đó bạn (mà muốn lên trên trời thì cần có bao nhiêu nấc thang hả bạn? nói cho tôi nghe với!)

Thực ra thì từ nhỏ tôi chẳng phải làm gì cả, từ việc bé đến việc lớn, cơm mang tận miệng, quần áo có bộ chưa mặc đến bao giờ... nhưng sự giàu có chỉ đem lại cho con người ta sự ỷ lại, ăn chơi trác táng, và làm hư danh cái tên do chính bố mẹ đặt ra. Nhưng tôi thì không, tôi đã tự lập từ rất trẻ rồi, câu chuyện tôi vừa kể là năm tôi mới chỉ tầm 16-17 tuổi thôi ^.^

Thực ra thì bạn không hiểu cả câu chuyện chỉ chốt lại một điều thôi “TÔI KHÔNG BIẾT CHỊU NHỤC ĐỂ TRỞ THÀNH MỘT NGƯỜI THÀNH CÔNG” vì làm ở đó tôi sẽ học được rất nhiều... nhưng chỉ có vậy thôi mà tôi không chịu được, tôi kém cỏi quá! Nhưng sau bài học đó, nhắm mắt lại suy nghĩ thì tôi đã rèn cho mình sức chịu đựng tốt hơn nhiều rồi... Cám ơn vì điều đó!

 
   
     
  tweety (23/05/2007 05:26 PM) Có ích: 7/7    
 
Đúng đúng, anyway vẫn vote cho bạn 5 sao vì những nỗ lực của bạn. Vượt qua chính mình bao giờ cũng là điều khó khăn. Bạn đã không vì gia đình khá giả mà bỏ qua trải nghiệm của người đi làm thuê, đó là điều đáng trân trọng.

Tiếp nữa "tại sao thế hệ sau này ngày càng trở nên lười biếng?" Em nghĩ chắc chị baby sẽ thay đổi câu hỏi này khi gặp những người bạn của em, họ có trẻ không? Rất trẻ! họ có lười không? Không hề, nếu chị nhìn thấy họ, thấy ánh mắt đam mê của họ, thấy những đêm trắng của họ, thấy những trải nghiệm mà họ đã đi qua, thấy những ngày 4 tiếng ngủ hiếm hoi, chị sẽ thay đổi quan điểm của mình.

Thế hệ sau này không hề lười biếng bằng chứng là kinh tế vẫn tăng trưởng (ai làm nên sự tăng trưởng ấy nhỉ???), bằng chứng là nhiều 8x thành công. Mỗi thời mỗi khác, giới trẻ hôm nay không đi cày mà ngồi lì bên máy tính, nhưng điều đó không có nghĩa là họ lười biếng!!!!
 
   
     
  caikeo (23/05/2007 05:03 PM) Có ích: 5/5    
 
Thì tui đã nói rồi mà. Tiểu thư đi làm đó. Tôi cũng được biết bạn này trên saga. Đã có một vài lần chat với nhau. Qua câu chuyện mới biết là gia đình rất giàu có. Đặt vị trí đó vào bạn thì liệu bạn có chịu đi làm như thế không vậy? việc chi phải chịu khổ cực kiếm tiền khi tiền đối với người ta chả có nghĩa gì cả?
 
   
     
  nnk (23/05/2007 03:46 PM) Có ích: 2/5    
 
Sao tôi không thấy bài này có gì hay đặc biệt nhỉ? Ai chẳng có lúc đi làm thuê? Du học thì không làm thuê à? Mùa đông thì không phải làm hay sao? Nhân vật trước kia không làm gì hay sao mà kêu chai tay khi đi làm? Chắc gia đình nhân vật này có người giúp việc? Hơi va vấp lại nhớ bố mẹ? Chicken soup nhưng mà nhạt.
 
   
     
  Baby (23/05/2007 10:35 AM) Có ích: 4/4    
 

Có lẽ giờ mới thấy thấm thía hết giá trị của cuộc sống khi mà thấy những tấm gương vượt khó vô cùng cảm động. Một lần vấp ngã là một lần con người ta như được tiếp thêm sức mạnh. Vậy tại sao thế hệ sau này càng trở nên lười biếng? Phải chăng họ được sống trong một môi trường quá đầy đủ? Phải chăng khi những giọt mồ hôi mặt chát chảy xuống họ mới nhận ra được giá trị của lao động?

Dẫu biết rằng mỗi người một hoàn cảnh nhưng có niềm tin sẽ có tất cả. 

 
   
     
  caikeo (23/05/2007 10:34 AM) Có ích: 3/3    
 

Chuyện của một tiểu thư con nhà giàu Hà Nội, được gia đình cho đi du học. Theo tôi được biết thì gia đình của cô ta cũng thuộc loại khá giả, hỏi đến nhà ở Hà Nội có bao nhiêu cái cho thuê thì cũng không biết rõ, chỉ nhớ được có vài cái, mà giá của một cái cho thuê một tháng cũng bằng nửa năm lương của một nhân viên đi làm...

Câu chuyện khởi nghiệp của bạn cũng hay đấy. Muốn sau này làm chủ thì hãy đi làm thuê đã, để có được những kinh nghiệm quý báu, hiểu được từng công việc, tâm lý người lao động, các tình huống xảy ra thì sau này làm công tác quản lý mới tốt được.

Nếu tôi ở vị trí như bạn thì chưa chắc tôi đã đủ can đảm đi làm thuê như vậy. Nhưng mà nếu nhìn xa trông rộng thì như thế có lẽ tốt hơn. sau này sẽ có kháng thể tốt hơn khi gặp những biến cố của cuộc đời. Tôi đã xem bộ Phim Hồng Lâu Mộng và rất ấn tượng với hình ảnh Giả Bảo Ngọc đến cuối đời phải đi ăn mày. Hãy chuẩn bị tâm lý ngay từ bây giờ để có thể vững vàng trước mọi tình huống của cuộc sống.

 
   
     
  Vuong (23/05/2007 07:02 AM) Có ích: 5/5    
 

Cảm ơn tác giả bài viết. Tôi biết cái giá lạnh của Âu Châu và Bắc Mỹ, của cả chính đất nước CH Czech. Cảm giác rất thực. Tôi xin đoán rằng cái chợ bạn đi làm đó là chợ của người Việt ở Czech hay Ba-Lan. Và như thế, tôi hiểu lý do của câu chuyện kể trên...

 
   
     
 
Thảo luận (3) Thành viên ưa thích (10)
Trang trước   -  1/1  -   Trang sau
 
  noranora (17/07/2008 01:17 PM)  
 
Bạn 4D-5T thân mến! tôi rất đồng ý với quan điểm của bạn, cũng bởi vì cái tôi của mình quá lớn nên đã đánh mất đi cơ hội của mình.
 
   
     
  thanthienminh (03/12/2007 10:56 AM)  
 

Bạn thật sự dũng cảm khi làm được điều đó. Tôi e rằng khó có người con gái thứ hai nào dám đương đầu và thử thách với bạn như vậy. Have a nice day!

 
   
     
  TranTriDung (23/05/2007 06:25 AM)  
 

Câu chuyện thật tuyệt vời. Cách bạn đứng lên, bước tiếp và tự rút ra kết luận rằng mình đã sai làm tôi rất khâm phục. Sai lầm sẽ ít đi, còn bạn sẽ thành công.

Riêng mình, thêm một lần nữa tôi được nhìn thấy sự mạnh mẽ của tinh thần khởi nghiệp. Cám ơn bạn rất nhiều.

 
   
     
 
     Gửi thảo luận (Vui lòng gõ Tiếng Việt có dấu. Nếu bạn chưa có bộ gõ Tiếng Việt, nhấn vào đây  
     
Tiêu đề 
   
 
( Tối đa1MB)
 
    (Để tham gia thảo luận, bạn cần đăng nhập)  
 
 
 
:: CÁC BÀI LIÊN QUAN
 
 
:: CÁC BÀI MỚI TRONG NGÀY
 
 
:: CÁC BÀI TIẾP THEO
Bài học kinh doanh từ những điển tích: Vịt phải biết bơi.
5 bước để có bản đề án kinh doanh hiệu quả
Thành lập công ty chứng khoán cần gì?
Khởi nghiệp một mình hay với nhóm tốt hơn ?
Bạn bè cùng kinh doanh
Doanh nghiệp nhỏ khởi nghiệp trong nền kinh tế Mỹ
Kinh doanh nhỏ- xu hướng của giới trẻ (Phần 1)
 
 
 
 

Đăng ký:123581 (Vàng: 15 - Bạc:11)

Thảo luận:36188

Thuật ngữ tài chính-kinhdoanh:1811

Hỏi đáp kinh tế-kinh doanh:1296

Counter:
hit counter

Chăm sóc kỹ thuật bởi  NVS

TRANG CHỦ  |  GIỚI THIỆU  |  SITEMAP |  ĐỐI TÁC  |  ĐIỀU KHOẢN  |  Ý KIẾN  |  LIÊN HỆ/QUẢNG CÁO
Liên hệ quảng cáo:
CÔNG TY CỔ PHẦN CÔNG NGHỆ TRỰC TUYẾN IP (IP MEDIA JSC)
Email: info@saga.vn
 
Hà Nội: Tâng 6, 25 Vũ Ngọc Phan, Đống Đa – ĐT: (04) 39446509
Đà Nẵng: Tầng 6, 76 Bạch Đằng – ĐT: (0511) 2466926
TP HCM: VietGlobe Office Building. Số 1 Đặng Dung, Quận I – ĐT: (08) 54041388
Giấy phép số 362/GP-BC do Cục Báo chí, Bộ Văn hoá-Thông tin cấp ngày 05/12/2006.
® Ghi rõ nguồn "saga.vn" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này.