Tìm kiếm  
 
Giao tiếp trong công việc Mẫu văn bản/tài liệu Hỏi đáp chuyên gia Học tiếng Pháp Tiếng Anh kinh doanh Kỹ năng viết
Bạn đang ở :  Trang chủ » Cuộc sống » Kỹ năng công việc » Kỹ năng viết

KIẾN THỨC KINH DOANH

THẾ GIỚI KINH DOANH

THUẬT NGỮ

 

SỰ KIỆN - CHUYÊN ĐỀ

BÀI HAY

Kỹ thuật viết bài: Ghi chép
Nghiêm túc với ý tưởng là bí quyết của thành công nghề viết
Các cách mở đề cho bài viết
Kỹ thuật viết bài: Mở đầu và kết bài
Kỹ thuật viết bài: Hình ảnh và chú thích
Kỹ thuật viết bài: Chân dung
Kỹ thuật viết bài: Sapô
Kỹ thuật viết bài: Thông tin cốt lõi
Kỹ thuật viết bài: Luật xa gần
Kỹ thuật viết bài: Cấp độ đọc
Viết hay hơn nói giỏi
Kỹ thuật viết bài: Giật tít
Kỹ thuật viết bài: Sự việc, trước hết là sự việc!
Kỹ thuật viết bài: Dàn ý
Nghề báo từ góc nhìn của một người ngoại đạo
Kỹ thuật viết bài: Tít xen
Ai (thị) Biu – “Nàng” là ai? (mổ xẻ kỹ năng viết 1 bài PR)
Những tít dài nhất Saga
... Xem toàn bộ

BÀI BÌNH CHỌN

  Nghiêm túc với ý tưởng là bí quyết của thành công nghề viết  
  Các cách mở đề cho bài viết  
  Ai (thị) Biu – “Nàng” là ai? (mổ xẻ kỹ năng viết 1 bài PR)  
  Những tít dài nhất Saga  
  Nghề báo từ góc nhìn của một người ngoại đạo  
  Kỹ thuật viết bài: Ghi chép  
  Kỹ thuật viết bài: Tít xen  
  Kỹ thuật viết bài: Cấp độ đọc  
  Kỹ thuật viết bài: Sapô  
  Kỹ thuật viết bài: Luật xa gần  
... Xem tất cả
 
ĐĂNG NHẬP
  Tên truy cập:
  Mật khẩu:

Quên mật khẩu

Tại sao Saga?

1 Bài viết vàng / 17 Bài viết bạc

  Liên hệ nóng:
YM: sagarina 
sagavietnam 
     Email: info@saga.vn

 

Người gửi: Vuong  --   25/07/2008 02:31 PM    

Nghiêm túc với ý tưởng là bí quyết của thành công nghề viết

( Bình chọn: 15   --  Thảo luận: 13 --  Số lần đọc: 5744)

Nhân những ngày đang giảng dạy cao học kinh tế ở TP.HCM, và giữa lúc chờ đợi cuộc gọi từ nước ngoài, tôi muốn dành thời gian viết thêm với Saga những suy nghĩ và kinh nghiệm cá nhân đối với “nghề viết.” Trước đây, đã có lần nghề viết này được đề cập trên Saga, nhưng có lẽ nó quá ngắn để có thể trở thành nguồn suy ngẫm cho các bạn. Lần này, tôi mong được làm tốt và kỹ lưỡng hơn.

Khoảng cách tới mong muốn
Ai trong chúng ta cũng đã có lần thán phục trước những bài viết có sức thuyết phục, hoặc là có khả năng tạo ra ảnh hưởng mạnh. Những bài như “Bảy ngày giông bão ở Nutifood” của anh Phạm Ngọc Hưng (Aroka) và “Khủng hoảng Dielac” của anh … Tuấn (Sharp Ideas), có thể chính là những sự kiện tuyệt vời để chứng minh điều này.

Những mong muốn đó có lý do gần gũi với cuộc sống. Bản thân con người là một sự tiến hoá kỳ diệu từ chỗ chỉ biết sống với hiện tại cho tới việc sống với các kịch bản trong tương lai. Chuyện ấy nói lên vai trò quan trọng của các kịch bản What… If hay If… Then tồn tại trong các câu lệnh lập trình, hoặc tình huống dự báo của MS-Excel. Đối với cuộc sống gần gũi của mỗi chúng ta, khi gặp bài viết hay, có thể bạn đã đặt câu hỏi: Điều gì xảy ra, nếu tôi có khả năng sáng tạo ra những bài viết có sức cuốn hút và ảnh hưởng mạnh mẽ như thế. Câu trả lời của tôi, có thể là đại diện cho rất nhiều người tôi đã từng trao đổi, chính là: Khả năng đó mang lại cho mỗi cá nhân một sức mạnh đáng kể. Việc huy động sức mạnh ấy là việc của cá nhân, có thể chính có thể tà, nhưng trước tiên phải có sức mạnh đó cái đã.

Như vậy, khi chúng ta xem năng lực viết ấy là một điều đáng mơ ước, là một niềm tin có thể giúp chúng ta sống tốt hơn (về mặt tinh thần) và sung sướng hơn (về mặt vật chất – do kiếm tiền được từ sản phẩm hoặc “đạo hàm” của sản phẩm viết), thì nó là một giá trị. Giá trị được hiểu theo cách là thoả mãn một nhu cầu chưa được thoả mãn của con người-xã hội. Nhu cầu đó chỉ sinh ra khi người ta tin rằng người ta cần nó. Nhu cầu đó chỉ được gọi là nhu cầu thực sự khi mà người ta sẵn sàng chi trả cho nó.

Mong muốn sau một quá trình “chuyển hoá” trong môi trường dinh dưỡng hợp lý giúp hình thành các giá trị. Chúng ta đi đến với mong muốn có khả năng viết thật tốt, nhờ những dinh dưỡng như thế. Một trong những dinh dưỡng quan trọng bậc nhất chính là “phương pháp suy nghĩ để đi đến ý tưởng.”

Từ một con vịt xấu xí của môn Văn…
Hầu như không một ai hôm nay, vào năm 2008, có thể tưởng tượng rằng, tôi – VQH – chưa bao giờ được xếp hạng về môn Văn. Điểm 5 môn Văn là một sự sung sướng của cá nhân tôi khi đi học trung học mà chắc chỉ có những nhà văn đại tài mới lột tả được hết. 5 điểm là hân hoan.

Viết lách là việc vô cùng ngại ngần khi có việc tôi phải làm, dù là thư, dù là bài tập hay phải viết một báo cáo ngắn… Có một lần, sau khi được giải thưởng học sinh giỏi toán thành phố Hà Nội, tôi được giao việc cuối cùng, trước khi được cầm giải thưởng, là viết một báo cáo hay nói chính xác hơn là một đoạn văn về việc học toán sao cho hiệu quả.

Như các bạn có thể đoán, đây là một cực hình. Mới chỉ nghĩ đến nó đã thấy là một cực hình. Sự ngần ngại trong đầu chính là cản trở lớn nhất. Vượt qua bản thân là vượt qua bức tường cao nhất. Đối với việc viết lách, đa phần chúng ta không có cả ý định vượt qua. Lý luận dễ thấy nhất là việc viết đã trở thành phân công lao động xã hội, do ai đó làm, không phải việc của chúng ta.

Tôi còn bị cản trở nhiều lần chính vì những thành tích tệ hại của môn Văn và những lần bị đuổi ra khỏi lớp giờ học văn. Có một lần, thầy giáo văn của chúng tôi cấp 3, đang say sưa giảng về tấm gương của người nghèo quyết chiến đấu chống lại sự áp bức cường quyền. Trong giấc mơ củ khoai hiện ra như một tài sản. Tất cả đều hiểu giống thầy, chỉ có một tay không giống là tôi.

Đen đủi, thầy hỏi tôi: Anh hiểu thế nào về việc bị cướp mất cả củ khoai trong giấc mơ?
Câu trả lời của tôi, chẳng giống ai cả, là: Sao mà mơ ít thế, mơ thế sao mà giầu được. Nếu em mơ, sẽ mơ nhiều lên nữa. Làm gì có ai đánh thuế giấc mơ.

Một đứa học sinh 14 tuổi, với một câu trả lời khác người-ngỗ ngược, đã bị đuổi khỏi lớp 3 tiết, và viết kiểm điểm trước tổ bộ môn Văn.

Một lần khác, trước đó khá xa, trong giờ Văn của cô giáo rất yêu quí trường Chu Văn An cấp 2, ở Hà Nội, tôi phạm một sai lầm tương tự. Tôi xuyên tạc câu thơ trong Truyện Kiều thành:

“Quyết mình nàng mới hạ mình
Rẽ cho để thiếp, bán mình chuộc ông bô”

Nó chỉ lan truyền trong phạm vi một dãy bàn, nhưng vô tình cô bạn gái giỏi văn ngồi trước nghe lỏm thấy, và đúng vào lúc cô bạn đọc lại cho cô giáo văn, thì cô ta phì cười không thể dừng nổi trước khái niệm “ông bô” rất phi-Nguyễn Du. Nguyên nhân các bạn đã biết. Và kết cục là 3 tiết học đếm lá sân trường.

Việc viết lách nghiêm túc đó rồi thì sẽ được phân công cho ai? Mãi về sau tôi mới phát hiện ra, nó được phân công cho những con vịt muốn lột xác trở thành thiên nga.

Tôi có muốn trở thành một con thiên nga trong cái báo cáo học toán ấy không? Sâu thẳm trong ruột muốn lắm chứ. Thế tại sao tôi ngần ngại? Vì sự lo ngại mơ hồ rằng tôi không thể vượt qua. Thế có đúng là tôi không thể vượt qua? Tôi không có câu trả lời.

Như vậy thì phải thử, con vịt ạ. Chưa thử thì không thể biết. Tôi định một lần thử, nếu không thì sẽ suốt đời chấp nhận làm con vịt. Con vịt có ý nghĩa của nó, nhưng đó không phải là con thiên nga.

Cái gì biến tôi thành người viết chuyên nghiệp?
Trước tiên đó là thách thức của báo cáo học toán. Tôi đã suy nghĩ và quyết định thử một lần vỗ cánh, xem có giống thiên nga, hay rốt cục vẫn là vịt cỏ thuần chủng.

Tôi có 3 tuần để làm việc đó. Nhưng thay vì đọc các báo cáo mẫu của những học sinh giỏi kỳ trước, tôi đã lãng phí thời gian để chạy theo sở thích đọc của mình. Tôi đọc lại Dế mèn Phiêu lưu ký, tôi đọc thơ Léc-môn-tốp “Trường ca Ác quỷ” rồi đọc tiểu thuyết “Ánh Trăng” của văn học Nga… Chúng dường như không giúp ích gì cho cái báo cáo hóc hiểm ấy cả. Chúng chỉ làm tôi mất thêm thời gian, mà không tới gần cái đích báo cáo dù chỉ một xăng-ti-mét.

Tôi đã sai lầm. Việc tôi thực sự suy nghĩ nghiêm túc về báo cáo chính là sự nhích lại gần quan trọng nhất. Việc tôi nghĩ lan man, đọc lan man, nhưng lại nhắm tới mục tiêu báo cáo, chính là động tác quan trọng nhất dẫn tôi tới cái cầu môn cần sút bóng vào.

Khi bị ban giám hiệu giục nộp, chỉ còn 3 ngày nữa, với một số tiền đáng kể được thưởng thêm cho cái báo cáo đó (ngoài tiền giải thưởng) và một sự “mù tuyệt đối” với cái đích lẫn đường đi, tôi quyết định một sự liều lĩnh, không theo bất cứ tiêu chuẩn nào, mà mang hết cái kho tàng chữ của Tô Hoài, Tố Hữu, Pushkin, Léc-môn-tốp… vào cái công việc khô khan của toán học.

Tôi kết thúc với một bản báo cáo chẳng giống ai. Nó chạy từ dế đến tình yêu. Rồi nó móc từ tình yêu sang lý trí. Rồi nó bẻ ghi lý trí sang lô-gích. Thế rồi nó quay về với toán học. Và nó quay sang với nhà toán học Abel trong tình yêu cuộc sống… Một cái trận đồ bát quái, mà không một ai trong thầy giáo dạy toán tưởng tượng ra tôi lại mang đến trình bày. Một nồi lẩu chữ khó định nghĩa mầu, mùi, vị, lỏng hay đặc… Nhưng tôi còn nhớ tất cả đều yêu thích, và rất nhiều người xin nó để làm mẫu.

Lông vịt dài ra, và hình dáng lai thiên nga biết đâu đang được đúc.

Và tôi bắt đầu hiểu ra rằng, viết là một công việc của tất cả chúng ta, mỗi con người. Không viết, chúng ta bỏ đi một phần quan trọng với tư cách của con người. Không lột tả được ý tưởng của mình trên giấy, chúng ta ít nhiều khiếm khuyết gì đó.

Bởi lẽ phần đông cho rằng khiếm khuyết đó là tự nhiên, nên việc có ý định sửa chữa nó hầu như chỉ thoảng qua rồi biến mất. Một số người quyết tâm lấp đầy phần khuyết đó thường sẽ làm thành công, và nói chung là rực rỡ. Nhưng phải muốn cái đã!

Nguồn gốc là ý tưởng – Nghiêm túc với nó là phương tiện
Tôi bắt đầu nghĩ đến việc viết nhiều hơn. Mãi cho tới sau này, tôi gặp cái câu mà mỗi người cần phải gặp để tạo cho mình một phương hướng đúng đắn: “Viết là nghĩ trên giấy.”

Còn nghĩ thì là đủ thứ trên đời! Ai mà cắt nghĩa hết được. Nhưng rõ ràng, không tư duy thì thật khó lòng hoàn thành một bài viết tử tế, có chất lượng, có sức cuốn hút và tạo được ảnh hưởng với độc giả của mình.

Vậy thì phải học cách tư duy. Lô-gích và cảm xúc là hai thứ cần thiết để cho tư duy nảy nở, và bổ khuyết cho nhau. Thiếu lô-gích, chúng ta sa đà vào chủ nghĩa tự nhiên của các cảm xúc. Thiếu cảm xúc, chúng ta trình bày các sơ đồ khối chán ngắt, tốt mấy thì cũng không ai muốn “thưởng thức”.

Nhưng trước tiên và trên hết, chúng ta cần các ý tưởng đủ tốt. Ý tưởng thì nhiều lắm, và sau một hồi ngụp lặn trong các bài kiểm tra của dinh dưỡng suy nghĩ, chỉ còn một số ít có thể trở thành thực phẩm cho người khác xài một cách an toàn!

Khi trở thành một người làm chuyên môn, nguồn ý tưởng xuất hiện ở mọi nơi, mọi chỗ, khi đọc sách, lúc xem báo-tivi, sau một cuốn tiểu thuyết, lược dịch các nghiên cứu khoa học, quan sát sự kiện của thế giới kinh doanh. Có nhiều quá rồi, bây giờ chỉ còn việc lọc nó.

Việc lọc cần một lăng kính phân tích. Lăng kính này tách các sự kiện đã hợp nhất thành các góc nhìn và tính chất riêng lẻ. Thế rồi, theo ý muốn tự thân, chúng ta lại tìm cách tái hợp một số tia ánh sáng trong đó, chứng minh cái màu chúng ta muốn nhìn thấy là tồn tại thực, có lý và rất đáng để bị thuyết phục.

Để làm điều đó, chúng ta cần một sự nghiêm túc với ý tưởng của mình. Đi đến một ý tưởng rõ nét là một sự kỳ công, vì phải hình thành, thiết lập, bác bỏ… Không nghiêm túc, chúng ta không tự làm các động tác này. Mà nếu chúng ta không tự làm, không ai có thể bắt chúng ta làm (kể cả người trả lương). Và nếu như thế, không có lăng kính hay sự hợp nhất ánh sáng đơn lẻ nào được thực hiện. Cái bài viết ấy, rốt cuộc không tồn tại.

Tôi bắt đầu tập viết những thứ nghiêm túc từ năm 1993, tới giờ cũng đã nhiều năm, và vẫn đang tiếp tục tập các thể loại chưa từng tập. Có thể, trên đường đi, lại có một kiểu đặc trưng nào đó được biến thể từ các loại thường gặp, thì đó là sự vui mừng mỹ mãn. Không dễ nhưng có thể có hy vọng. Quan trọng là trong nỗ lực đó, tôi không được tự dập tắt hy vọng của mình.

Một trong nguồn sáng nuôi dưỡng hy vọng, niềm tin, và thậm chí khá là mâu thuẫn… là nuôi dưỡng cả sự nghiêm túc, đó chính là phẩm chất của sự hài hước. Hầu hết những người giao thiệp trước khi gặp đều tưởng tượng ra tôi là một tay khá “già”, mặt mũi quàu quạu (mà tôi hay gọi một cách thông tục là – gương mặt táo bón, xin thứ lỗi, nhưng sự thật là thế), và trầm ngâm một cách khó nhọc. Thực tế làm họ ngạc nhiên. Tôi luôn tạo ra các khoảnh khắc hài hước có thể. Chỉ cần giao tiếp trong một khoảng thời gian đủ dài (ví dụ trên 30 phút), chắc bạn sẽ có vài lần bật cười. Đó là cách tôi tìm kiếm sự sảng khoái, môi trường dinh dưỡng cho các cuộc đào thải của ý tưởng và cho phương tiện của nó được kích hoạt – quá trình nghiêm túc. Nghe thì thật mâu thuẫn. Nhưng thực tế là như thế.

Học viên trong các lớp của tôi thường xuyên bật cười vì cách lý giải chân thực, trào phúng của những hiện tượng toán học hay tài chính phức tạp, thường được xem là khô khan. Mang sự khô khan ấy lên slide, dám chắc bạn ở vị trí tôi sẽ nhận được nhiều cái ngáp dài vô tận. Lỡ có ai sái hàm, thì tôi ân hận vô cùng trong thời giá hiện nay. Sự hài hước, môi trường của ý tưởng, không khó khăn và quá tốn kém. Để có phẩm chất hài hước cũng không cần điều kiện gì đáng kể. Hoặc là bạn có thể cảm thụ sự hài hước và bật cười sảng khoái đúng lúc. Thi thoảng có người ngày hôm sau mới cười, họ thiệt hơn người khác mất một ngày. Hoặc là bạn có thể “truyền dẫn” sự hài hước. Kể lại một truyện cười hay một tình huống trào phúng xuất sắc cũng thể hiện một năng lực hài hước đáng kể, và tính sáng tạo trong công tác truyền dẫn dinh dưỡng sáng tạo. Hoặc là ở đỉnh cao hơn bạn có thể phóng tác (chữ đắt hơn sáng tạo) ra những thứ hài hước. Được cả ba thì tốt quá, nhưng đòi hòi như thế thì e cũng nhiều quá.

Tôi hiểu rằng, những chia sẻ này là không đầu không cuối. Cũng chưa tới đâu cả, vì tôi không phải là nhà văn chuyên nghiệp. Tôi là một người triển khai các nghiên cứu và trình bày chúng một cách chuyên nghiệp. Từ nỗ lực biến các phương trình lằng nhằng khó hiểu trở thành những phần thông tin hấp dẫn, tôi đang cố làm công việc chuyên môn của mình trong trạng thái người viết chuyên nghiệp. Có thể gọi như thế vì số lượng tác phẩm không hề nhỏ. Nhưng điều đáng nói hơn cả là tôi đang chia sẻ kinh nghiệm thực tế, mà nếu có giá trị với bạn trong việc lựa chọn quyết định trở thành thiên nga, thì sự cất cánh đẹp đẽ của Saga rõ ràng là kết cục hiển nhiên.

Chúc các bạn có những ngày tháng vui vẻ phía trước, và xin chào đón các ý tưởng của các bạn, được viết bằng dòng chữ điện tử trên Saga.

Cảm ơn đã đọc bài viết khá dài (mà vẫn chưa hoàn thiện) này.
(Viết tặng chú Trần Nguyên - SAGA)

Vương Quân Hoàng - TP.HCM 25-7-2008 | www.saga.vn

 
Bookmark and Share
  File gắn kèm:
 
  File download:
 
Điểm trung bình:           Tổng điểm: 66/ 15 lượt bình chọn
Bình chọn:
 

+ Thêm vào Bài viết ưa thích +   

+ Xóa bỏ việc nhận tin nhắn thông báo khi có thảo luận mới cho bài viết này +   
 
Bổ sung nội dung cho bài viết và tranh luận( 11)
  lethuyhanhvn (11/08/2008 05:56 PM) Có ích: 2/2    
 
© SAGA - Viết với tôi giống như "thiền" -  Với tôi, viết là một biện pháp "thiền". Khi viết tôi được là chính mình. Được chỉnh sữa, thêm thắt như thể được "hít vào" và "thở ra" vậy. Viết là một nghệ thuật chinh phục bản thân và chinh phục người khác. Nếu viết được một câu hay khiến mình như được thăng hoa vậy.

Theo tôi, điều quan trọng nhất để viết đó là "Tạo vấn đề và có cách xử lý vấn đề theo cách riêng". Nghệ thuật tạo vấn đề trong khi viết đã khó mà cách xử lý vấn đề còn khó hơn. Tôi không thích đọc một điều chỉ là nữa vời. Chỉ gây ra vấn đề rồi để đó. Đó là một loại chất kích thích vô bổ. Tôi muốn đọc những tác phẩm, bài viết có vấn đề nhưng có cách xử lý vấn đề đó. Cho nên, để gọi là một tác phẩm thật không đơn giản chút nào.

Nếu viết cho mình đọc thì hãy viết cái mới cho mình, còn nếu viết cho người khác đọc thì phải viết cái mới cho người.

 
   
     
  nguyennhuquynh (27/07/2008 09:00 AM) Có ích: 5/5    
 
Những bài viết đầu tiên của em luôn được hỏi thật kĩ: em viết gì? có gì mới không? Ấp úng nghĩa là, thôi em xách giấy bút về mà tư duy tiếp.

Nếu mà cứ để y nguyên ấy mà viết thì kịch bản thứ 2 sẽ là liên tục chỉnh sửa vì: "Chẳng hiểu em đang viết gì!"

Nên nghiêm túc với ý tưởng là cách tiết kiệm tối đa thời gian lao động với những con chữ của mình và thời gian của người đọc.

Cảm ơn anh Hoàng về bài viết mà em vẫn muốn dài ra hơn nữa!!
 
   
     
  RobeSinh (27/07/2008 08:22 AM) Có ích: 4/4    
 
© SAGA - Lắng đọng tâm hồn để thả mình vào trang giấy! -  Rất hay, tôi cho rằng các nhà thơ nhà văn khi viết bài có trí tưởng tượng rất phong phú và vốn từ của họ quả là đáng nể, sự chuyển hoá tư tưởng của bản thân họ vào trang giấy chính là quá trình lao động miệt mài, chăm chỉ, cần mẫn, chú ý tập trung, tư duy một cách có ý thức để thai nghén những đứa con tinh thần. Còn các nhà chuyên môn khi viết phải có kỹ năng chuyển hoá ngôn từ thật tinh tế bằng lối ẩn dụ, phép so sánh, thậm chí là phóng đại trong phạm vi ảnh hưởng của nó tránh lạc đề mà vẫn diễn đạt được chính xác nội dung đến độc giả.
 
   
     
  gaubo (26/07/2008 09:41 PM) Có ích: 3/3    
 
© SAGA - Vận dụng đúng tính hài hước rất khó -  Cảm ơn Dr.Vuong đã chia sẻ những kinh nghiệm hay. Cá nhân tôi vốn là dân chuyên tự nhiên, cái việc viết lách quả là còn tệ hơn một chú vịt xấu xí. Thế mà dòng đời xô đẩy thế nào lại đâm đầu vào nghề viết (tuy mới chập chững tập đi).

Điều tôi tâm đắc nhất, và cũng thấy khó khăn nhất từ các chia sẻ của anh chính là "tính hài hước". Hiệu quả của "tính hài hước" trong trình bày (viết và nói) thì ai cũng biết, nhưng vận dụng đúng lúc và đúng chỗ thì thực khó lắm thay.

 
   
     
  ldh1368 (26/07/2008 07:26 AM) Có ích: 5/5    
 
© SAGA - Được giọt nào long lanh giọt đấy -  Nói thật vấn đề này vĩ đại quá, giơ tay lên bàn phím mà không dám gõ nhưng chẳng nhẽ lại không tham gia, ít ra như kiểu hô hào một tý của quần chúng nhân dân cổ vũ những chiến binh thôi. Tớ nghĩ chắc những đồng chí đi học mà lúc bé văn từ 8 trở lên thì sau này văn đều dỏm cả, tớ nói thật học phổ thông văn toàn từ 8 mà hình như mình nhớ là từ cấp 2 đến hết cấp 3 năm nào cũng là học sinh giỏi thì chắc văn phải cao điểm lắm. Những năm tháng học phổ thông có lẽ là chưa bao giờ bị phạt, ngoan đến mức bây giờ vẫn không hiểu sao lại ngoan thế. Nhưng bây giờ thực sự là có lẽ không bao giờ viết được những thứ khiếp khủng như các bác, cũng không có được sự nghiêm túc nhất định nữa. Nhưng theo sức tôi, đây đúng là một thứ muốn không được, tập chẳng ra dù có yêu, có cố gắng,.. theo tôi nó là một kiểu vắt trí tuệ, tâm hồn ra giấy. Được giọt nào long lanh giọt đấy thôi.

Cảm hứng theo các bác "loạn bàn phím" tẹo. Nếu có làm mất bầu không khí trang trọng này các bác thông cảm. Còn các bác cố gắng bồi dưỡng lo lắng cho sức khỏe, vắt nhiều quá nó teo tóp người trông già chán lắm.

 
   
     
  Bung (26/07/2008 12:14 AM) Có ích: 5/5    
 
© SAGA - Cám ơn anh... -  Thật ra, nói cám ơn thì không đủ. Em chỉ hi vọng, là món quà được đề tặng cho em, không chỉ mang lại giá trị cho mỗi mình thằng em hư hỏng này, mà còn có những đóng góp hữu ích cho cộng đồng SAGA.

Em sinh ra là một đứa viết lách. Cả một thời đi học, toàn những con 8, 9, có khi leo lên 10 trong môn văn. Một chuỗi những giải thưởng của môn học này của đủ mọi cấp thi, đủ làm hãnh diện về cái gọi là khả năng viết của mình.

Đại học, ra trường, cao học, rồi mấp mé thêm tí nữa, cũng là xoay quanh nghiệp viết lách. Nói như anh, nó tạo ra nhiều giá trị cho cái gọi là con người - xã hội. Nhưng càng ngày, em càng nhận ra, khả năng viết không phải là cái gì đó quan trọng. Hãy xem, những bài viết giá trị nhất trong lịch sử loài người, những cuốn sách làm thay đổi thế giới, hình như, không phải do những con người viết chuyên nghiệp tạo ra.

Chính vì thế, em tự nhủ, mình chỉ là một đứa có khiếu kể chuyện, và chuyện viết lách chỉ phục vụ một nhu cầu miêu tả cuộc sống quanh mình, thế, đôi khi, đã là quá khó.

Có một thời, bỗng dưng, khả năng viết tắc tị. Mở máy, tắt máy. Mở sổ, đóng sổ. Cũng chẳng có con chữ nào chảy ra từ cái đầu rỗng không. Thầy em bảo, cứ viết miên man đi, dễ nhất là bắt đầu bằng việc tả lại những thứ quanh mình.

Em đã vật vã để tả cây bút chì nằm lăn lóc trên bàn. Và thực sự, tả một cây bút chí, khi mà người ta đã lớn, không còn giản đơn là một bài tập làm văn học trò nữa. Nhưng thực tế rất thú vị, chỉ là một cây bút chì, em đã viết ra được rất nhiều điều, rất nhiều liên tưởng và rất nhiều trăn trở.

Cuối cùng thì cây bút chì biến mất trong bản thảo cuối cùng, sau này là một bài đã in thành sách. Nhưng thật sâu trong lòng, em biết rằng, có những cây bút chì khô cứng vẫn bên cạnh ta, lại là một nguồn động lực sáng tạo.

Một cái trả lời không hoàn chỉnh, chỉ để anh biết rằng em đang rất chia sẻ những thông điệp ẩn sâu dưới những lớp chữ mà anh đã gởi gấm...

 
   
     
  ngoccup (25/07/2008 10:26 PM) Có ích: 5/5    
 
Tôi đồng ý với anh Hoàng về điểm coi "ý tưởng là trọng tâm của bài viết". Thực ra, nhiều người coi khả năng ngôn ngữ là quan trọng hơn, nhưng những trường hợp như vậy, bài viết thường sa vào cách viết mà một người bạn tôi hay mô tả là "dùng một khối lượng vĩ đại những ngôn từ hoành tráng để chuyển tải một lượng thông tin ít ỏi, nhằm dẫn dắt người đọc người nghe vào những vùng đen tối của tư duy..." hì hì.
 
   
     
  Letsgo (25/07/2008 09:09 PM) Có ích: 5/5    
 
© SAGA - Việc "viết" của tôi -  Cũng giống như tác giả, thời kỳ học phổ thông tôi không hề có định hướng khi "viết văn", điểm thường ở mức "người chấm và người viết đều cảm thấy tạm ổn", thỉnh thoảng cũng có lúc đột xuất như thi tốt nghiệp cấp II được 8 điểm nhưng tốt nghiệp cấp III là 3,5 điểm (lúc thi hứng thú quá nên đưa một bài thơ vào nhưng khổ nỗi nhớ sai).

Ngoài những kỹ năng đã nói ở trên thì viết cần có thêm trí nhớ, thời nay có lẽ đó là "trí nhớ từ khóa", nhờ Google mà chúng ta có thể tìm lại nội dung, thời điểm xảy ra của một sự kiện một cách chính xác, nhanh chóng và đơn giản.

Để biến ý tưởng thành một bài viết là một quá trình lao động nghiêm túc và đầy hứng thú. Nếu ý tưởng vẫn chỉ là tư duy nghĩ thì chính mình cũng đang ...lười nhác. Nhưng để viết đăng báo thì cái sự hài hước cũng phải kiềm chế nhất định, thích nhất vẫn là khi viết blog, không phải hoãn cái sự sung sướng lại!

 
   
     
  Vinafins (25/07/2008 06:40 PM) Có ích: 2/6    
 
© SAGA - Nghề viết có thực sự quá phức tạp như ta tưởng -  Để giao tiếp với cộng đồng, chúng ta có nhiều công cụ khác nhau, trong đó viết là một công cụ có sức mạnh lớn nhất vì nó có khả năng truyền tải thông tin vượt thời gian và không gian.

"Lời nói gió bay", "Hình chợt nhoà chợt hiện"... chỉ có viết là tồn tại, truyền từ người này sang người khác, từ thế hệ này qua thế hệ khác.

Lấy viết làm nghề quả là một nghề đầy trọng trách. Không phải ai cũng dám lấy viết làm nghề sống của mình đâu. Cần có một sự dũng cảm khi dấn thân vào nghề này. Viết sao cho có trách nhiệm, sao cho đúng với lòng mình thì quả thực là không đơn giản chút nào.

Có người viết ra chỉ để dãi bày tâm sự, có người viết để thể hiện mình, khoe cái chữ mà mình có. Có người viết chỉ bởi vì nhu cầu viết nó thôi thúc.

Không biết Vinafins thuộc dạng nào, nhưng nhiều lúc viết cho nó "sướng mồm, sướng miệng" mà thôi. Vì không đúng nơi đúng chỗ, nên thình thoảng cũng bị vả vài cái vì viết lung tung. Nhưng được viết và tranh luận với mọi người trong saga là thấy mãn nguyện lắm rồi.

Đọc các dòng viết của Dr. Vương mới thấy thương làm sao. Chót đam mê mất rồi nên Dr. Vương bị chữ nghĩa nó hành hạ, nó ngọ nguậy làm cho không yên.

 
   
     
  ckhanh (25/07/2008 05:01 PM) Có ích: 6/6    
 
© SAGA - Chút tản mạn với anh Hoàng -  Rất hay, rất cần thiết! Bài viết của anh đã khơi dậy trong tôi nhiều điều lắm (đã viết đoạn văn dài chia sẻ nhưng...xóa rồi!). Hẹn dịp khác cùng tâm sự. Hy vọng qua "cú hích" này của anh Hoàng, Saga sẽ có thêm nhiều bài viết tốt...(À, một chút xíu góp ý nhé: trong câu "Có một lần, thầy giáo văn của chúng tôi cấp 3, đang say sưa giảng..." có thể đổi thành "..., thầy giáo văn cấp 3 của chúng tôi,..."). Mến!
 
   
     
  dangquangn (25/07/2008 04:28 PM) Có ích: 7/7    
 
© SAGA - Khả năng hài hước cũng cần lao động nghiêm túc -  Cám ơn Dr.Vuong dãi bày đã chi tiết lắm cái chốt của vấn đề.

Tôi xin được góp thêm ý nhỏ. Rằng nghề viết rất cần có một lao động quá khứ nghiêm túc và có ý thức trau dồi. Khi có ý tưởng và nghiêm túc với nó, nhưng người viết thiếu một lao động quá khứ nghiêm túc - không trau dồi được kiến thức, kinh nghiệm... (bao gồm cả kiến thức sống và kinh nghiệm sống, không chỉ lý thuyết đâu nhé) cũng sẽ thật khó có được một tác phẩm hay, khó có được một bài viết thuyết phục. Và nếu thiếu nó, người ta cũng chẳng hài hước được mặc dù muốn lắm. Cam đành mang "khuôn mặt táo bón" vậy thôi!

Một lần nữa cho tôi xin cảm ơn về một bài viết "không mang khuôn mặt ấy".

 
   
     
 
Thảo luận (2) Thành viên ưa thích (10)
Trang trước   -  1/1  -   Trang sau
 
  sagapedia (28/07/2008 01:59 PM)  
 
© SAGA - Sướng mồm ư, sao lại thế được -  Kiếm được sự nghiêm túc thực khó lắm. "Nói cho sướng mồm" thì đâu có gì hay?!
 
   
     
  tracy (26/07/2008 09:51 AM)  
 
Quá hay khi liên tưởng chuyện mình viết văn chưa hay lúc nhỏ nhưng khi lớn lại theo nghề viết lách với chú vịt con xấu xí và con thiên nga xinh đẹp. Đôi lúc rỗi rãi hoặc chờ đợi cái gì đó trên internet, cháu hay mở phần Word pad ra tưởng tượng cái gì đó rồi viết.
 
   
     
 
     Gửi thảo luận (Vui lòng gõ Tiếng Việt có dấu. Nếu bạn chưa có bộ gõ Tiếng Việt, nhấn vào đây  
     
Tiêu đề 
   
 
( Tối đa1MB)
 
    (Để tham gia thảo luận, bạn cần đăng nhập)  
 
 
 
:: CÁC BÀI LIÊN QUAN
 
 
:: CÁC BÀI MỚI TRONG NGÀY
 
 
:: CÁC BÀI TIẾP THEO
Những tít dài nhất Saga
Viết hay hơn nói giỏi
Các cách mở đề cho bài viết
Kỹ thuật viết bài: Ghi chép
Kỹ thuật viết bài: Hình ảnh và chú thích
Kỹ thuật viết bài: Sự việc, trước hết là sự việc!
Kỹ thuật viết bài: Chân dung
 
 
 
 

Đăng ký:144561 (Vàng: 18 - Bạc:11)

Thảo luận:38626

Thuật ngữ tài chính-kinhdoanh:1927

Hỏi đáp kinh tế-kinh doanh:1405

Counter:
hit counter

Chăm sóc kỹ thuật bởi  NVS

TRANG CHỦ  |  GIỚI THIỆU  |  SITEMAP |  ĐỐI TÁC  |  ĐIỀU KHOẢN  |  Ý KIẾN  |  LIÊN HỆ/QUẢNG CÁO
Liên hệ quảng cáo:
CÔNG TY CỔ PHẦN CÔNG NGHỆ TRỰC TUYẾN IP (IP MEDIA JSC)
Email: info@saga.vn
 
Hà Nội: Tâng 6, 25 Vũ Ngọc Phan, Đống Đa – ĐT: (04) 39446509
Đà Nẵng: Tầng 6, 76 Bạch Đằng – ĐT: (0511) 2466926
TP HCM: VietGlobe Office Building. Số 1 Đặng Dung, Quận I – ĐT: (08) 54041388
Giấy phép số 362/GP-BC do Cục Báo chí, Bộ Văn hoá-Thông tin cấp ngày 05/12/2006.
® Ghi rõ nguồn "saga.vn" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này.