|
Người gửi:
--
11/11/2011 09:56 AM
Kỷ niệm đêm trăng...lộ
(
Bình chọn:
--
:
--
Số lần đọc:
1242)
Trăng đêm qua tròn vành vạnh, tôi bắt đầu trông trăng từ lúc 9 h tối rồi nghĩ đến khoảng thời gian trăng đi sang phía bên kia của quả đất. Hiện tượng tôi đang nói tới chính là sự kỳ thú của tạo hóa khi mặt trăng, mặt trời và trái đất xếp thẳng hàng với nhau trên giải ngân hà. Sự kiện diễn ra cho tới 4h sáng hôm sau theo như tính toán của các nhà khoa học, tôi thì tính là đi ngủ sớm đến 2h sáng thì dậy xem nguyệt thực, vậy mà mới có hơn 12h30 tôi tỉnh dậy với nỗi niềm đau đáu mông lung...Tôi càng nghĩ tôi càng tủi thân cho phận mình bạc duyên, mọi thứ đều dường như càng ngày càng chìm vào cõi mơ hồ, tình yêu của tôi gom góp bấy lâu trở nên mong manh bởi ý nghĩ em ánh trăng của đời tôi đi về đằng ấy, phía bên kia trời tây em được vui vẻ rạng rỡ hơn chứ không u ám như bầu trời đầy mây xám lúc này. Người ta nói, mặt trời và mặt trăng không bao giờ gặp nhau là chân lý mãi mãi không thay đổi...tôi bật khóc mà không nên lời, ngèn ngào trút bầu tâm sự lên trang nhật ký này. Những kỷ niệm và sự kiện đáng nhớ thường lưu lại rất lâu trong trí óc của tôi, nhiều lúc tôi cho rằng có lẽ mình làm nhà văn chuyên viết hồi ký thì mới đúng, kỷ niệm của cái cảm giác lần đầu tiên gửi thơ tự mình viết cho em tôi vẫn giữ, nó như là một sự bùng phát mãnh liệt của ngọn lửa trên bề mặt mặt trời vậy, một phản ứng hóa học mãnh liệt diễn ra khi hình ảnh về em hiển hiện trong tâm trí tôi. Lẽ ra, tôi có thể xem những hoài niệm đó như là một kỷ niệm đẹp của quá khứ, nhưng mỗi lần liên hệ đến sự kiện nào đó như đêm qua, ký ức của tôi lại tràn về...ôi mặt trăng của tôi đã lặn mất rồi còn đâu!!!
www.saga.vn| phucrobe - Nhật ký nguyệt thực
|