|
Người gửi:
--
08/06/2007 09:04 AM
Chút mạn đàm
(
Bình chọn:
--
:
--
Số lần đọc:
1791)
Khi ai đó nghĩ mình tốt, thực sự là mình chưa tốt, khi ai nghĩ mình xấu, chưa chắc đã là xấu, thế giới khách quan phản ánh sự thật thông qua con mắt nhưng sự chính xác của nó cũng thật là khó đong khó đếm, bạn nhìn nhận thế này nhưng nó lại ra thế khác , đôi khi bạn cảm tháy tuyệt vọng vì cùng đường , nhưng cũng có lúc trong cái sự không may ấy lại nảy sinh những tia sáng của niềm tin và hy vọng.
Khi bạn nhìn nhận bản thân, bạn muốn vượt qua chính mình, bạn vin vào một ảo tưởng và mong muốn đó chính là hình ảnh của mình sau đó, bạn cố hết sức để theo kịp nó, nhưng nó càng xa vời, bạn chán chường và cảm thấy muốn từ bỏ, bạn cảm thấy mình thật thiếu kiên nhẫn và phải tìm cách để thoát ra khỏi cái vòng luẩn quẩn, bạn muốn thoát khỏi cái bóng nhưng công sức bạn bỏ ra theo cái bóng ấy cũng đã xuống sông xuống bể rồi. Thất vọng, chán chường, nhưng biết làm sao… Chắc chỉ còn biết nuôi hy vọng….
Ai ai cũng có ít nhất một khoảnh khắc để nhớ đến những cái mình theo đuổi, những cái mình thất bại , có những người đã gục ngã vì lười biếng, gục ngã vì mất niềm tin, nhưng cũng có những người vượt qua và vươn tới những đỉnh cao mới, và rồi chính họ, lại phải tiếp tục buớc trên những bậc thang và rào cản mới. Thời gian trôi đi nhanh lắm, nó không đợi bất kì ai và khi xã hội buớc vào thời đại của sự bận rộn thì mọi thứ lại càng phải gấp gáp, và đôi lúc, người ta cảm thấy muốn nghỉ ngơi thật là khó…
Nhưng cuộc sống này cũng thật là éo le, khi nhìn thấy khi tất cả mọi người cùng rảo buớc trên một con đường, lại có vài người cố tình dìm người khác và dẫm đạp lên họ để bứoc tới, họ làm người khác phải gục ngã , và người ta gọi đó là sự cạnh tranh không lành mạnh. Và một điều kì lạ rằng, số người ấy sao bây giờ lại tăng lên nhiều thế, mọi người bảo đó là do tính ích kỉ cá nhân, ai cũng có, vậy hóa ra mình cũng có à, chết thật, chỉ sợ đến một lúc nào đó mình lại dẫm đạp lên người khác liệu mình có còn suy nghĩ được như bây giờ không………..
Nghịch lý ở cuộc sống là, khi trẻ con muốn được làm người lớn, thì người lớn lại muốn trở về tuổi ấu thơ, người ta sợ phải chịu áp lực, phải kèn cựa, phải thất vọng, phải cạnh tranh, sợ phải học tập để khai sáng cái đầu óc “vẫn luôn luôn mụ mị của mình”. Thời gian nghỉ ngơi, thời gian thư giãn dần ngắn lại , người ta tìm đủ mọi cách đề thư giãn , đi du lịch, đi bơi, đi nhảy, đi giải trí nhưng rồi cũng không khắc phục được những thứ méo mó trong tâm hồn mình, thế mới biết, để cho các nếp nhăn trong não lưu giữ kí ức trong não thì khó, mà là phẳng nó nghe chừng còn khó hơn, thậm chí là không tuởng….
Thôi thì người ta vẫn phải gắng gượng, vẫn phải tự sống, nhưng thay vì những lúc cau có không đáng có, người ta cần phải điều chỉnh để tư duy mềm mại hơn, thay vì những lúc gấp gáp, người ta phải bù vào những khoảnh khắc đẹp đẽ hơn. Ôi cuộc sống, chắc phải tiếp tục đối mặt với nó thôi, ta không còn đường lùi nữa rồi……….
www.saga.vn
|