Em ơi giận làm chi
Anh đưa em về lớp
Giờ văn anh ngủ li bì
Giờ năm phút trôi qua
Anh ngỡ như vừa tròn cái ngáp
Gió thổi nghiêng nghiêng
Nằm khe khẽ hát
Đám vi trùng trên mái đầu
Hai tuần chưa gội cũng vui lây.
Sáng đi chưa kịp ăn gì
Lòng sầu tủi
Nhà ai phi hành thơm điếc mũi
Xót xa sao cảnh xa nhà.
Bên kia dãy lớp
Mạnh Cường đang thao thao bất tuyệt
Tán tỉnh cô áo trắng đẹp tuyệt trần
Thế mà chẳng chút phân vân
Ngây thơ gọi nàng bằng chị.
Hà nội vào thu thơm dịu dàng hương cốm
Em nở nụ cuời thơm tựa...bắp ngô non
Bụng ta sôi
Lòng ta đói
Mạnh Cường hôm nay thành bánh nướng
Duới đôi mắt huyền cháy bỏng yêu thương.
Cách đó một phương
Cương béo gậm nỗi buồn chia lìa đôi ngã
Năm phút trước còn cười rôm rả
Giờ gục đầu làm một giấc no say.
Ai về bên kia dãy lớp
Cho anh nở nụ cười duyên
Con ruồi đâm vào tường vì loá mắt
Cô bé bàn trên như bao công mặt sắt
Anh cầu trời khấn phật
Cho em sái cổ một tuần
Bởi em có biết không
Trái tim anh đang nhảy bô bô trong lồng ngực.
Những chàng trai trốn tiết ngồi quán nước
Những cô gái biến lớp học thành căng tin
Những ai đi tìm
Một nửa gói xôi vô tình đánh mất
Giờ bặt vô âm tín.
Ai về bàn hôm ấy
Có thấy từng khuôn mặt đói ăn
Những chàng trai bị khói thuốc nhuộm răng
Cười như lò than toả khói.
Bàn đầu gần quạt người đua chen
Mặt bàn học người giăng thơ khắp lối
Những ngày cuối tháng
Vào hiệu cầm đồ
Những chàng đi chơi tối
Mượn áo bạn cùng phòng
Bây giờ đi đâu về đâu.
Bên kia dãy lớp
Có cô bạn nhận được thư nhà
Dăm chiếc bánh đa
Vài cân mận nặng tình sương núi.
Chợt Mạnh Cường bặm môi trừng trợn
Gạ Đạt kia đọ sức vật tay
Các bạn nữ hăng say
Đặt cược người thắng cuộc.
Nỗi buồn qua đi chóng vánh
Lớp học hoá thân quen
Mới được một tuần
Túi quần đã rỗng không
Chén tạm gói mì nghe bụng sôi sùng sục
Có con muỗi chán đời bay vùn vụt
Hút máu người thiếu chất ngã lăn quay.
Bên kia dãy lớp
Có những chàng mộng mơ
Ngày đến lớp bơ phờ ngủ gục
Đêm thức thâu ngồi cày kiệt sức
Sách vở quây quần tưởng làm tổ ấm
Ú ớ cơn mê thon thót giật mình
Bà chủ hàng đòi tiền thất kinh
Đã có sổ này chép nợ Chúng ta không thoát thân
Kiểm tra giữa kì chưa học gì
Thầm câu trời khấn phật
Qua mắt ông thầy khe khắt
Khuôn mặt bừng lên như được khao.
Ngậm ngùi tha thiết kể lể
Chuyện thật một trăm phần trăm.
Đêm đi sâu vào phòng kí túc
Tàn binh tình chiến đã trở về
Con bắt đầu viết lách
Gửi mẹ muôn vàn yêu thương
Sức khoẻ con bình thường
Học tập ngày càng tiến tới
Mỗi tháng dăm ba lần viêm màng túi
Đồ đạc gửi hiệu cầm đồ đỡ phải trông coi.
Ăn mì tôm
Uống nước sôi
Đứng không vững
Ngủ không yên
Nhớ mẹ hiền
Mẹ ơi mẹ đẹp như tiên
Mẹ thêm dấu''huyền'' mẹ gửi cho con.
Tiếng cô thánh thót xa gần
Chẳng hiểu mô tê răng rứa
Tiết năm nhắc lòng tới bữa
Hồn về chầu chực mâm cơm
Cô bạn bàn trên nở nụ cười duyên
Lòng cồn cào xao xuyến
Giờ Mĩ Học mê li
Em lộng lẫy như nữ thần sắc đẹp
Anh như kẻ tội đồ với dạ dày kẹp lép
Mà sao chiếc bánh mì em chẳng chịu chia đôi.
Bạn mới quen trông rất xinh
Là con bà chủ rất thân tình
Em ơi đùng giục chân anh run
Bu ơi đừng đòi nữa lòng con buồn
Kí túc im phăng phắc
Để con viết thư nhà
Xin học bổng của cha
Về trang trải
Để yên lòng mỗi khi quay trở lại
Em mở của. U tươi cười.
Anh giữ lại gia tài cặp sách
Những vần thơ chắp nhặt tặng em
những năm tháng sinh viên
Nổi buồn niềm vui thầm lặng
Niềm tin có kịp làm lành lại
Những vết xước thời gian
Ta như kẻ bộ hành khao khát yêu thương tìm về lớp cũ
bao giờ về lớp cũ
Anh lại tìm em
Tay em cầm sách
Tóc em bồng bềnh
''Em là con gái khoa văn
Mắt em lúng liếng cho lòng tương tư''