Quyền chọn là công cụ tài chính mang lại quyền, chứ không phải là nghĩa vụ, tham gia một giao dịch trong tương lai nhằm mua bán các tài sản cơ sở.
Hợp đồng quyền chọn bao gồm quyền chọn Mua (Call option) và quyền chọn Bán (Put option).
Giá trị lý thuyết của quyền chọn có thể được xác định bằng một số kĩ thuật. Những mô hình này, được phát triển bởi các nhà phân tích định lượng, có thể dự đoán giá trị của hợp đồng quyền chọn sẽ thay đổi như thế nào khi các điều kiện liên quan thay đổi. Vì vậy, các rủi ro liên quan đến việc mua bán và sở hữu quyền chọn có thể được hiểu và quản lí ở một mức độ chính xác nhất định.
Những hợp đồng quyền chọn được giao dịch trên các sàn giao dịch chứng khoán tạo thành một lớp hợp đồng quyền chọn có các tiêu chuẩn chuẩn hóa, tạo điều kiện thuận lợi cho các giao dịch giữa các bên có quan hệ độc lập.
Quyền chọn OTC được giao dịch giữa các bên tư nhân, thường là các tổ chức đã được vốn hóa, và đã thương lượng trước với nhau về các giao dịch và thanh toán. Một lớp quan trọng khác của quyền chọn, đặc biệt là ở Mỹ, đó là quyền mua cổ phần dành cho người lao động, công ty trao quyền chọn này cho người lao động nhằm mục đích khuyến khích tinh thần làm việc.
Một số các dạng khác của quyền chọn là Quyền chọn bất động sản, thường được sử dụng để mua bán một mảnh đất lớn, và quyền chọn trả trước được sử dụng trong các khoản cho vay có thế chấp.
Mô hình định giá quyền chọn là Black Scholes và các mô hình Stochastic Volatility.