Tìm kiếm  
 
Quy hoạch Phát triển Động lực và khuyến khích Duy trì đội ngũ nhân sự Tâm lý người lao động
Bạn đang ở :  Trang chủ » Kiến thức KD » Nguồn nhân lực » Tâm lý người lao động

Tin Tức Kinh Tế - Tài Chính

Saga-Việc Làm

THẾ GIỚI KINH DOANH

CUỘC SỐNG

THUẬT NGỮ

 

SỰ KIỆN - CHUYÊN ĐỀ

BÀI HAY

Lương có thật sự quan trọng như bạn nghĩ?
Các yếu tố động viên trong quản trị Nhân sự
Làm sao để xin thôi việc
Tôi đi kiếm việc – cám ơn SAGA Việc Làm
Sinh viên chê doanh nghiệp Nhà nước
Kiều hối quốc tế: Nhiều, nhưng đang giảm!
Trả lời phỏng vấn - Nhanh và nhiều... chưa hẳn tốt
Bài học đầu tiên của tôi khi mới đi làm
AQ có giá hơn IQ?
''Đứng núi này trông núi nọ'' lợi hay hại ???
... Xem toàn bộ

BÀI BÌNH CHỌN

  Lương có thật sự quan trọng như bạn nghĩ?  
  AQ có giá hơn IQ?  
  ''Đứng núi này trông núi nọ'' lợi hay hại ???  
  Làm sao để xin thôi việc  
  Các yếu tố động viên trong quản trị Nhân sự  
  Bài học đầu tiên của tôi khi mới đi làm  
  Tôi đi kiếm việc – cám ơn SAGA Việc Làm  
  Thay đổi bản thân để tiến tới thành công  
  Vấn đề "mobbing"  
  Cùng hoàn thiện để tồn tại trong thời “khủng hoảng”  
... Xem tất cả
 
ĐĂNG NHẬP
  Tên truy cập:
  Mật khẩu:

Quên mật khẩu

Tại sao Saga?

1 Bài viết vàng / 17 Bài viết bạc

  Liên hệ nóng:
YM: sagarina 
sagavietnam 
     Email: info@saga.vn

 

Người gửi: gocnhomayman  --   26/02/2007 08:45 PM    

Lương có thật sự quan trọng như bạn nghĩ?

( Bình chọn: 75   --  Thảo luận: 97 --  Số lần đọc: 26075)

Cũng như rất nhiều sinh viên khác, tôi luôn băn khoăn về nơi làm việc sau khi ra trường. Hầu hết bạn bè tôi đều mong sẽ tìm được một công việc đúng chuyên ngành và lương thật cao. Lương luôn là ý nghĩ hiện ra đầu tiên khi chúng tôi nói chuyện về công việc. Tôi những tưởng rằng chỉ những sinh viên ở tỉnh , xuất thân từ những vùng quê nghèo khó đi ra thì họ mới khát khao làm được thật nhiều tiền. Nhưng không như tôi nghĩ , ngay cả với những sinh viên sinh ra và lớn lên nơi đô thị phồn hoa , họ vẫn mường tượng về một mức lương cao ngất ngưởng khi chọn nơi làm việc. Và  lương đương nhiên  trở thành yếu tố đầu tiên để sinh viên chúng tôi chọn công việc sau khi tốt nghiệp.  Làm việc trong những công ty nước ngoài , hay công ty liên doanh với mức lương hậu hĩnh hiển nhiên trở thành mơ ước của chúng tôi. Và sức ép đó càng trở nên nặng nề hơn đối với những sinh viên giỏi mà cha mẹ họ đã phải rất vất vả ,nhịn ăn , nhịn tiêu, chắt chiu từng đồng, bán từng gánh rau , từng con lợn , con gà…để nuôi họ ăn học.

rtr0002.jpgNhưng liệu lương có phải là tất cả khi chọn nơi làm việc? Không biết là tốt hay xấu khi tôi lại không thấy rằng lương là điều quan trọng nhất khi chọn nơi làm việc. Bạn có thể cười tôi- bạn có thể cho rằng bởi tôi đang là một sinh viên năm thứ ba , chưa ra trường ,chưa va chạm cuộc sống , chưa phải toan lo cơm áo gạo tiền – cứ ra đời là thay đổi ngay! Rất có thể điều bạn nói là đúng vì còn hơn một năm nữa tôi mới ra trường . Nhưng nếu bạn biết rằng tôi đã  biết kiếm tiền từ năm 7 tuổi, biết quý như thế nào từng đồng tiền kiếm được từ những gánh rau, đã từng biết cảm giác phải đi bộ hơn 20 cây số vì trong túi không có một đồng nào để về nhà….. Hơn ai hết ,tôi cũng từng nghĩ về lương nhưng giờ đây , tôi lại cho rằng môi trường làm việc mới là yếu tố quan trọng nhất  khi tôi quyết định một nơi làm việc, yếu tố thứ hai là cơ hội thăng tiến và cuối cùng mới là lương.

Bạn cứ thử nghĩ mà xem , nếu bạn tìm được một môi trường làm việc lý tưởng , đồng nghiệp xem nhau như anh em một nhà , mọi người đều yêu thương , giúp đỡ nhau. Mọi người tạo điều kiện hết mức cho bạn phát huy hết năng lực của mình. Sự thành công của bạn là niềm vui chung cho tất cả mọi người. Với một môi trường lý tưởng như thế , liệu bạn có thấy chán nản hay bạn sẽ cảm thấy gắn bó và làm việc say mê , không mệt mỏi. Và hẳn nhiên hệ quả khi bạn làm việc tốt thì bạn sẽ nhận được xứng đáng thành quả lao động của mình. Bản thân tôi rất sợ một môi trường làm việc mà mọi người ganh ghét lẫn nhau , thành công của mình lại là cái gai trong mắt một hoặc một số người khác. Cảm giác mệt mỏi ,chán chường vô cùng ! Vậy còn sức nào để sáng tạo, còn sức nào để làm việc với phong thái tốt nhất? và lương cao có ý nghĩa gì khi bạn không tìm thấy niềm vui nơi làm việc? Không có cảm giác thoải mái và sự chịu đựng của con người ta là có giới hạn , bạn có chắc mình sẽ gắn bó với một môi trường làm việc như thế dù lương cao như mơ ước?

Yếu tố thứ hai tôi muốn nói đến là cơ hội thăng tiến..Có lẽ cơ hội thăng tiến là điều mà rất nhiều người quan tâm. Với tôi , cơ hội thăng tiến , chỉ đơn giản là cơ hội được thử sức mình ở một vị trí khó hơn. Cơ hội thăng tiến sẽ lẽ tất yếu nếu mình thật sự làm việc tốt và có năng lực.

Và cuối cùng  là lương. Vâng –sẽ là rất dối lòng nếu nói rằng lương không quan trọng , có điều nó không phải là quan trọng nhất. Ông bà ta có câu” có thực mới vực được đạo”. Tôi cũng tin như vậy. Lương như thế nào là đủ - là chấp nhận được? câu trả lời tùy thuộc vào mỗi người . Riêng tôi – tôi sẵn sàng chấp nhận một mức lương đủ sống nhưng có môi trường làm việc tốt .

saga.vn

 
Bookmark and Share
  File gắn kèm:
 
  File download:
 
Điểm trung bình:           Tổng điểm: 350/ 75 lượt bình chọn
Bình chọn:
 

+ Thêm vào Bài viết ưa thích +   

+ Xóa bỏ việc nhận tin nhắn thông báo khi có thảo luận mới cho bài viết này +   
 
Bổ sung nội dung cho bài viết và tranh luận( 85)
  submarine (12/08/2010 09:53 AM) Có ích: 0/0    
 
© SAGA - Nó là còn tùy thuộc nhiều vấn đề -  Em đọc qua một vài bài thảo luận thôi, không có thời gian đọc hết. Tuy nhiên em xin có một số ý kiến về vụ này. Thứ nhất do mỗi người một hoàn cảnh, một quan điểm - phương châm sống khác nhau, tất nhiên ý kiến sẽ khác nhau. Đó là một điều dễ hiểu khi em thấy người thì bảo lương là quan trọng, người thì bảo là không. Việc tranh luận này nọ xem cái nào quan trọng hơn em thấy không khả thi lắm. Em rất đồng ý với ý kiến bạn nào đó, đó là tùy thuộc vào MỤC ĐÍCH của mình. Mình muốn làm việc kiếm sống và đồng lương là thu nhập duy nhất- nó QUÁ quan trọng luôn ấy chứ. Mình muốn học hỏi và còn có nguồn thu nhập khác, cần thăng tiến trong công việc ( trợ cấp, khoản thu khác...)- Nó cần thiết nhưng không phải duy nhất, có người đã bỏ công việc lương cao hơn để tính sau này- ý kiến giống bạn chủ topic. Còn những người đã tạm có địa vị và thu nhập cao, ổn định, có thời gian suy nghĩ đến những việc khác, thậm chí không làm cũng thừa sống họ quan niệm khác. em nghĩ vấn đề là giai đoạn chúng ta đề cập vấn đề này

Còn xã hội luôn tiến bộ, con người luôn hướng tới cái gì cao đẹp hơn đó là điều rất tốt mà. Tuy nhiên em thấy một số bạn bị ảnh hưởng tư tưởng của Cha giàu Cha Nghèo quá, em đọc rất thấy "mùi vị" của quyển sách ấy. Hihi. Chúng ta luôn hướng tới làm chủ bản thân, nhưng nên suy nghĩ thật kỹ, còn tùy vào năng lực và trình độ của mình chứ ạ?? Đôi lúc làm chủ còn mệt hơn mà chưa chắc đã giàu hơn làm công. Tất cả là năng lực của mình đúng không ạ

Tuy nhiên bài viết topic này em rất thích, là một hướng suy nghĩ cũng rất tích cực. Đó là cảm nghĩ của em.

Thân ái
 
   
     
  kimleewan (10/08/2010 04:03 PM) Có ích: 0/0    
 
Mình cũng là người đọc bài viết này từ lúc mới được đăng. Sau 3 năm, mình cũng đã tốt nghiệp và có một công việc khá tốt. Cũng muốn chia sẻ giống như gocnhomayman. Mà các admin saga chỉnh lại số lượng comment trên 1 trang được không? Kéo dài quá
 
   
     
  gocnhomayman (02/08/2010 07:59 AM) Có ích: 1/1    
 
© SAGA - Hi all -  Thấm thoát thế mà cũng đã hơn 3 năm trôi qua kể từ ngày bài viết này ra đời. Cô bé sinh viên năm 3 thửo nào giờ đã ra trường đi làm, đã va đập và đã phần nào được gọi là trưởng thành. Nhưng những suy nghĩ ngày xưa ấy vẫn chưa thay đổi trong con người cô bé ấy. Giờ đây cô bé ấy đã có một cuộc sống khá tốt đẹp, nếu không muốn nói là ngoài mong đợi. Một công việc như ý sau rất nhiều thử thách. Xin cảm ơn tất cả những người bạn đã đồng hành và chia sẻ vui buồn cùng em trong suốt những năm tháng qua!
 
   
     
  truebrothers (30/07/2010 03:20 PM) Có ích: 0/0    
 
Chào cả nhà! Mình cũng có những ý kiến về Sự nghiệp, Môi trường làm việc, Cơ hội thăng tiến và LƯƠNG!

Mình đã đọc, cố gắng đọc nhiều nhất có thể nhưng mà vẫn không hết, thì mình thấy có rất nhiều ý kiến, theo rất nhiều hướng. Nhưng mình thấy dường như mọi người có nhiều cái nhìn khác nhau về những từ mà chủ đề nêu ra, lấy điển hình như là LƯƠNG.
Mình cũng xin mạn phép đưa ra mô tả riêng của mình về từ LƯƠNG này.

Vì chúng ta đều là người Việt Nam, xuất phát điểm là nền kinh tế lúa nước nhỉ! Nên khi có ai khuyên mình là "Mày phải kiếm thật nhiều tiền vào!!!" thì mình thường hay diễn dịch ra ngay  là "Mày phải trồng thật nhiều lúa vào!!!", mỗi lần như vậy mình lại thấy hơi tức cười một chút và rất thích thú với cách nghĩ đó. Thích như vậy bởi vì nó làm cho mình cảm thấy rất thỏa mái, không hề thấy có lăn tăn chút nào, cho dù bộ dạng và vẻ mặt của người nói với mình câu đó lúc đấy nghiêm trọng đến mức nào. Quả đúng vậy, trong xã hội ngày nay mà mọi người vẫn thường nói là nặng về vất chất, thì hình như khi nói về TIỀN mọi người thường đeo thêm cho nó 2 quả tạ, hễ ai cầm được nó thì cũng phải còng lưng!!!

Mình cũng sinh ra trong 1 gia đình nghèo khó, bố mẹ cũng rất vất vả để nuôi dạy mình ăn học, mình cũng đã từng bị đói nhiều ngày khi đến trường, cho nên mình luôn nghĩ rằng mình sẽ cố gắng hết sức để "trồng được càng nhiều lúa càng tốt!!!". Ngay ở công ty mình đang làm việc cũng vậy, có anh làm việc rất chăm chỉ, ngày nào cũng "cày cấy" đến 9-10h tối, dù năm nay anh cũng đã ngoài 30 nhưng vẫn chưa có người yêu. Chà chà đến đây, chắc có nhiều người nói là "thế ông ấy trồng nhiều lúa để làm gì nhỉ!". Hì hì, mình thì biết anh ấy để làm gì (Cũng giống mình thôi), nhưng với các bạn, có lẽ các bạn không cần quan tâm lắm làm gì, chỉ cần biết là "Ô chúng ta (xã hội) có nhiều lúa hơn"! Quả thật là một tin vui phải không.

Đúng vậy đó, khi phải nghĩ "Phải kiếm thật nhiều tiền", thì mình thường nghĩ đến "trồng lúa", nghĩ đến cái ích lợi sâu xa của nó và cảm phục, thông cảm, đồng cảm với những sự hy sinh, đánh đổi (do hoàn cảnh xô đây), đánh đổi lấy "lúa" cho kho lương thực của Việt Nam ta !!! Nhưng nếu "Phải kiếm thật nhiều tiền" trong hoàn cảnh "chia thóc cho mọi người" thì ôi, mình không dám nghĩ đến hoàn cảnh đó, vì mình cảm thấy con người mình sẽ bị hư đi!!!

Hy vọng mọi người hiểu ý của mình, đây là bài tốc ký, mình nghĩ đến đâu viết ra đến đó!
 
   
     
  hang24 (31/03/2010 11:18 AM) Có ích: 1/1    
 
© SAGA - Quan trọng -  Hàng ngày không ăn uống chúng ta sẽ không tồn tại, tiền cũng quan trọng không kém vì điều đó, chúng ta muốn sống, muốn ăn thì cần phải có tiền để mua, để tạo ra thức ăn đó, tiền nó là thứ thiết yếu và quan trọng dẫn đến sự tồn tại và phát triển, chính vì thế, con người đi làm để có đồng lương, có đồng tiền mà chi tiêu, để bảo tồn cho mình và cho xã hội.
 
   
     
  haunguyen1080 (31/03/2010 09:37 AM) Có ích: 1/1    
 
© SAGA - Cân đối -  Một mức lương cao nhưng tại một môi trường làm việc quá ngặt nghèo, áp lực lớn, đầy rẫy bon chen ganh đua... thì thà chọn nơi lương vừa phải mà làm việc thoải mái còn hơn.
 
   
     
  scorpiusk (30/03/2010 09:54 PM) Có ích: 1/1    
 
Những người 2 năm về trước viết bài này liệu bây giờ họ còn suy nghĩ như này nhỉ?

Theo mình sống cần phải nghĩ đến thế hệ tương lai nữa đấy, tất nhiên mình hiểu phải tốt cho mình trước rồi mới tốt cho người khác được nhưng cuộc sống rất cần những điều nghĩ cho người khác, đặc biệt là gia đình của chính bản thân mình.
 
   
     
  hang24 (19/11/2009 11:19 AM) Có ích: 2/2    
 
© SAGA - Chia sẻ -  Khi đi làm ai mà không cần lương, vì nếu không cần lương thì cũng không hứng thú gì mà làm việc gì nữa, vì thế khi đi làm có đồng lương, người ta sẽ thể hiện hết những năng lực của họ.
 
   
     
  yunhoo (18/11/2009 09:20 PM) Có ích: 1/1    
 
© SAGA - Ý kiến -  Bài viết của bạn rất hay. Đúng là "Có thực mới vực được đạo". Nhưng mình nghĩ, lương quan trọng nhưng không phải là tất cả. Lương thấp một chút, mà công việc cũng như môi trường làm việc thoải mái thì còn gì bằng.
 
   
     
  lehieu_vcu (18/11/2009 07:49 PM) Có ích: 2/2    
 
© SAGA - Cần phân biệt sự nghiệp và nghề nghiệp -  Bạn ạ. Công nhận với bất cứ sinh viên nào ra trường thì tìm đươc 1 công việc luôn là mơ ước. Bản thân tôi đang còn ngồi trên ghế nhà trường đã từng ao ước có được 1 công việc thật tốt với lương cao. Nhưng học càng nhiều, càng va vấp nhiều thì tôi nhận ra kiếm 1 công việc với lương cao không phải là hoài bão lớn nhất. Bạn cần phân biệt giữa sự nghiệp và nghề nghiệp. Nói chung là thế này. Công việc với lương cao của bạn chính là công việc của bạn đang kiếm tìm với mức lương cao. Nhưng mà thử nghĩ xem. Bạn làm thì có lương nhưng khi bạn nghỉ thì có lương không? Còn nếu bạn cất công đi tìm cho mình 1 sự nghiệp riêng thì mọi chuyện với bạn sẽ khác. Bạn có thể làm chủ thời gian, công việc thậm chí cả tiền bạc của bạn. Cũng như trên khi bạn ốm bạn có thể gọi điện thoại điều khiển công việc của bạn theo ý muốn mà vẫn kiếm được tiền. Hãy tìm ra cách đi của riêng mình. Nếu bạn còn mù mịt với hướng đi hãy đọc cuốn "cha giầu, cha nghèo". Cuốn sách đó sẽ định hướng cho bạn con đường.
Chúc bạn thành công.
 
   
     
  bulong30 (26/09/2009 11:16 AM) Có ích: 1/1    
 
© SAGA - Chưa mua bò đã lo làm chuồng -  Nhắn gửi tới bạn thienmenh_20,

Ai cũng biết lương và thu nhập khác nhau bạn ạ! Nhưng không hẳn ai cũng có suy nghĩ đúng về nó. Vì nhu cầu của mỗi người là khác nhau, không phải ai cũng muốn giàu có. Số người cần mức thu nhập bình thường (có thể là mức lương luôn) chúng ta có thể gặp ở bất cứ nơi đâu.

Lương có từ công việc, còn thu nhập tới từ kinh doanh. Trong sách dạy con làm giàu cũng có nói: "Không nên xem công việc của mình là gì, mà nên xem việc kinh doanh của mình như thế nào". Nhưng thưa bạn nó chỉ đúng với những người muốn giàu có, có tham vọng, và tất nhiên phải có những yêu cầu để trở lên giàu có.

" Tại sao vẫn đi làm công mà không phải là đi làm chủ?" bạn nghĩ rằng làm chủ dễ vậy ư ?

Để làm chủ "tốt" thì nên làm thợ trước. Để làm một doanh nhân thành đạt cần thấm thiết niềm vui, nỗi khổ, mệt mỏi của nhân viên. Chưa nói tới việc khác biệt giữa các ngành, các nghề. Người học CNTT ra trường nên đầu tư cho mình một kiến thức về công nghệ cho phù hợp với mấy năm đi học. Kiến thức kinh doanh, kiến thức kế toán, kiến thức quản lý,... tất cả sẽ hỗ trợ cho bạn phát triển trong tương lai nếu bạn là một người ưa sự phát triển.

Bạn đọc 2h nhưng bạn chưa hiểu bài viết của tác giả nói về vấn đề gì thì phải.
Mình chỉ muốn nói: muốn giàu thì trước hết phải sống cái đã.

Mình không chú trọng việc "lương phải cao thì mới làm". Tuy  nhiên nó phải phù hợp với năng lực bản thân. Khi ra trường, mỗi sinh viên lại chọn cho mình một hướng đi. Nhưng để trở thành một doanh nhân ngay lập tức bằng năng lực của riêng mình, thì thật sự rất khó. Mình nghĩ rằng phải có một kế hoạch, rồi thực hiện từng bước. Có mục đích, có mục tiêu cụ thể thì sẽ có kết quả.
 
   
     
  thienmenh_20 (12/09/2009 12:04 AM) Có ích: 1/2    
 
© SAGA - Hãy làm chủ -  Tại sao vẫn chỉ bàn về đồng lương nhỉ? Tại sao vẫn đi làm công mà không phải là đi làm chủ? Tại sao vẫn chỉ thấy thắc mắc về dồng lương mà không thấy ai thắc mắc về thu nhập?

Mình đọc các thảo luận của các bạn gần 2 giờ mà hình như tất cả mọi sinh viên ra trường hầu như chỉ nghĩ rằng mình chỉ có thể làm tốt công việc cho một công ty mà không thấy ai nghĩ đến việc tạo một sự nghiệp cho riêng mình.

Nếu tất cả mọi người đều muốn đi làm một công việc nào đó để được trả lương cao, vậy thì ai sẽ là người chủ để trả cho bạn đồng lương đó?

Mình xin dùng 1 câu của 1 doanh nhân để các bạn hiểu ý mình muốn nói: Đồng lương chỉ giúp cho các bạn sống còn thu nhập mới có thể giúp các bạn giàu.

Hãy đừng làm vì một đồng lương tốt mà hãy làm theo điều mà mình ao ước. Có như vậy nhất định các bạn sẽ hạnh phúc với điều mà mình mong đợi.

Chúc các bạn thành công.

 
   
     
  quynhi (16/08/2009 03:27 PM) Có ích: 1/1    
 
© SAGA - Lương không phải là ưu tiên số một -  Tôi hoàn toàn đồng ý với tác giả bài viết rằng lương không phải là tiêu chí số một khi chọn lựa chỗ làm. Tôi là một sinh viên mới ra trường và đã đi làm được hơn năm. Tôi làm cho một Ngân hàng nước ngoài với một mức lương có thể xem là khá tốt. Người ngoài cuộc xem như tôi là người may mắn và hạnh phúc với một chỗ làm tốt. Nhưng họ đâu biết được rằng mỗi ngày đi làm là một nỗi ám ảnh với tôi. Tôi không hề có một chút đam mê, yêu thích nào dành cho công việc mà mình đang làm cả. Mỗi ngày đi làm, tôi chỉ mong sao đến hết giờ và đi về. Ban đầu, lương còn làm tôi phấn khởi và có chút động lực làm việc, nhưng dần dà về sau thì lương chẳng còn ý nghĩa gì cả khi mà bao quanh tôi là sự chán nản và nhàm chán. Vì vậy, theo tôi thì niềm đam mê và môi trường làm việc mới là tiêu chí quan trọng nhất khi chọn việc làm. Nếu bạn thực sự yêu thích thì bạn sẽ làm việc một cách nhiệt tình, say sưa. Niềm đam mê sẽ giúp bạn vượt qua mọi khó khăn trong công việc và tiếp tục theo đuổi nó. Người xưa có câu:"nhất nghệ tinh, nhất thân vinh", suy rộng ra, khi bạn có đam mê và dám theo đuổi đến cùng thì bạn sẽ đạt đến mọi vinh quang trong sự nghiệp. Không nhất thiết phải làm trong những công ty nước ngoài hay những nơi trả lương bạn cao ngất ngưởng. Tôi cho rằng thật không đáng để đánh đổi sự say mê với một mức lương hấp dẫn. Chỉ cần lòng say mê và tình yêu dành cho công việc thì mọi mức lương mà bạn mơ ước đều có thể trở thành sự thật.
 
   
     
  money22061987 (21/07/2009 03:37 PM) Có ích: 1/1    
 
© SAGA - Mình cũng đang là sinh viên và cũng đang có một chỗ làm thêm ổn định -  Mình làm cho chỗ này cũng được gần năm rồi, và lý do mà mình làm ở đây trong một khoảng thời gian tạm gọi là tương đối như thế là vì môi trường làm việc rất tốt, mức lương của mình là thấp (một phần vì mình là SV, một phần vì công ty mình mặt bằng lương cũng không cao). Nhưng chắc chắn sau khi ra trường mình sẽ xin nghỉ và tìm một nơi làm việc lương tốt hơn. Điều kiện làm việc chỉ là một phần thôi bạn ah, lương bổng chắc chắn sẽ tạo động lực cho người ta hơn là môi trường làm việc.
 
   
     
  khoiviettin (07/05/2009 02:42 PM) Có ích: 1/1    
 
© SAGA - Tiền lương -  Tôi đọc bài viết của bạn rất hay, nhưng theo tôi nghi không có tiền mỗi lần đi làm về sáng dậy vợ hay bạn gái đưa cho 30 ngàn đồng đi đổ xăng thì làm gì còn hướng suy nghĩ để  làm việc lớn được.

Tất nhiên tất cả mọi việc cũng phải bắt nguồn từ nhỏ đến lớn nhưng không tiền khó làm lên nghiệp lớn! Các bạn cứ nghĩ mà xem trong cuộc khủng hoảng kinh tế thị trường như thế này các doanh nghiệp tranh nhau đấu đá như vậy liệu doanh nghiệp của mình không đủ tiềm lực kinh tế hỏi có cạnh tranh hay "chiến" được với doanh nghiệp có thương hiệu được không?

 
   
     
  Papai157 (20/04/2009 09:10 AM) Có ích: 0/0    
 
© SAGA - Xã hội -  Tôi rất thích bài viết của bạn, nhưng ai mà chả muốn lương của mình được trả sẽ xứng đáng với những gì mình đã làm cho xã hôi. Tôi nghĩ cuộc đời muốn vui tươi thì nên tham gia các hoạt động xã hội như giúp đỡ các bà mẹ anh hùng liệt sĩ, các em nhỏ lang thang cơ nhỡ.......
 
   
     
  Hath (16/12/2008 04:12 PM) Có ích: 0/0    
 
© SAGA - Động lực phát huy sức sáng tạo -  Lương là biểu hiện của giá trị lao động, là một yếu tố cấu thành lên giá trị sản phẩm vì vậy lương cực kỳ quan trọng. Lương không chỉ quan trọng đối với người lao động mà còn rất quan trọng đối với người sử dụng lao động; một mức lương hợp lý luôn luôn là động lực phát huy sức sáng tạo của người lao động đối với sản phẩm tham gia sản xuất.
 
   
     
  lamhuy13142005 (22/10/2008 04:22 PM) Có ích: 1/1    
 
© SAGA - Câu chuyện về những con khỉ và rừng trái cây -  Nghe bạn Thu Phương nói làm mình phải tự đặt câu hỏi là không biết có bao nhiêu thành viên trên SAGA đã đọc câu slogan của SAGA "Kinh Doanh Là Văn Minh, Thông Tin Là Tài Sản" nhỉ? Mình chỉ muốn nói với các bạn một điều mà không biết ở đây có bao nhiêu ngườii đã biết. Mình muốn nói là hiện tại trên đất nước Việt Nam này có rất nhiều người chỉ làm việc một ngày nhiều nhất là 3 giờ hoặc không cần làm gì cả nhưng họ vẫn có thu nhập nhiều hơn số lương mà các bạn đi làm mỗi ngày trên 8 giờ và còn phải làm thêm part-time nữa.

Mình cũng muốn nói là trong số những người như vậy thì có nhiều người vẫn bằng tuổi các bạn, có nhiều người vẫn đang là sinh viên năm 1 hoặc năm 2. Và mình muốn khẳng định là số người đang có những công việc như thế không dưới con số 1 triệu người trên đất nước Việt Nam này. Và mình dám cá với bạn là trong số các saganors thì có trên 10 người đang làm công việc như vậy. Nhưng sẽ chẳng ai muốn bạn có những công việc như vậy đâu. Nếu bạn đã đọc đến đây thì mình xin kể cho bạn nghe câu chuyện về 2 con khỉ.

Ngày xưa ở khu rừng kia có một bầy khỉ rất đông. Chúng sinh sống thành bầy đàn rất là vui vẻ. Một hôm trong bầy có một con tìm thấy đựơc khu rừng ở nơi đó có rất nhiều trái cây quả ngọt, có thể nói đó là thiên đường của những con khỉ. Và rồi con khỉ đó về nói với những con khỉ khác trong bầy đàn. Kết quả là khu rừng đầy trái cây đó hết sạch trong vòng nửa năm.

Chuyện về con khỉ thứ 2 nó cũng tìm thấy một khu rừng đầy trái cây như vậy nhưng nó không hề nói cho bầy đàn nó biết làm gì. Nó sống cuộc đời sung sướng với vườn trái cây đó. Mặc dù theo thời gian vườn trái cây đó càng có nhiều con khỉ tìm thấy nhưng chẳng con khỉ nào thông báo cho bầy đàn làm gì cả.

Mình đang nghĩ trong cái xã hội này không biết có bao nhiêu người như con khỉ thứ nhất nhỉ?

Đó là ý kiến của mình đó, chúc bạn sẽ tìm được công việc lương cao như bạn mong muốn. Và cảm ơn những ai đã đọc hết bài này của mình.

 
   
     
  nthuphuongktqd (21/10/2008 03:17 PM) Có ích: 0/0    
 
© SAGA - Tôi hiện tại khác tôi của quá khứ... -  Bài này phải đổi tên thôi, bỏ dấu hỏi đi, thay bằng dấu chấm than vì chắc chắn là nó quan trọng thì mới xếp vào Top nhiều người bình chọn như vậy chứ. Cuối cùng, cho mình kết luận một câu với: Lương rất quan trọng bởi vì khi bạn chưa đủ sống thì mặc dù bạn mong mỏi một cái gì đó thật lớn lao, vĩ đại, bạn vẫn lực bất tòng tâm thôi.

Đúc kết sau 2 năm đi làm, chấp nhận lương không quan trọng, từng kiêu hãnh nói với sếp: Cháu sẵn sàng học hỏi... Bây giờ kiếm việc part-time vì muốn tăng thu nhập.

 
   
     
  lamhuy13142005 (15/10/2008 10:28 PM) Có ích: 1/1    
 
© SAGA - Hãy làm tốt để tự trả lương cho mình -  Xin tự giới thiệu trước mình là thành viên mới của Saga. Và đây là bài đầu tiên mình đọc, mình đã tốn hết 1 tiếng đồng hồ để đọc hết những thảo luận của các bạn. Và bây giờ mình xin được có chút ý kiến của mình. Trong tất cả các bài thảo luận mình đọc thì mình chỉ cảm thấy đồng ý nhất với câu nói: "tội gì phải cống hiến cho công ty, phải làm việc trước tiên là vì chính bản thân mình”! Còn các bạn nghĩ sao? câu này được bạn vikavp nói. Mình cảm thấy thật là ngạc nhiên khi có nhiều bài thảo luận về vấn đề lương ở đây, mình cảm thấy là tại sao ta phải vắt óc về vấn đề lương như vậy. Tại sao ta không suy nghĩ là làm cách nào ta có thể tự phát lương cho mình. Lúc đó thì không có câu hỏi là lương cao thì tốt hay môi trường làm việc là tốt.

Các bạn ở đây hầu hết đều thấy được sự lệ thuộc của các bạn khi đi làm công an lương từ các công ty. Nhưng thay vì thay đỗi hoàn cảnh thì nhiều bạn vẫn cứ chấp nhận cuộc sống như vậy. Tôi không giải thích nhiều về vấn đề này nữa.

Sẵn các bạn đang nói về vấn đề lương tôi xin nói luôn. Không biết các bạn có để ý thấy là khi lương mình tăng cao lên thì mức chi phí của bạn cũng tăng lên không. Khi bạn đang làm với mức lưong 2 triệu 1 tháng thì 1 tháng bạn dư được 300 ngàn, khi bạn được tăng lương lên 3 triệu 1 tháng thì không biết có bao nhiêu người có thể tiết kiệm được hơn 300 ngàn 1 tháng. Rồi bạn bị cuốn vào vòng luẩn quẩn của tiền bạc rồi trở thành nô lệ của nó. Khi bạn chạy theo nó thì bạn đã chính thức tuyên bố rằng từ nay tôi sẽ tham gia làm nô lê của đồng tiền nha (vì đã có rất nhiều ngừơi làm nô lệ của tiền bạc rồi). Khi tôi nói câu này thì có lẽ nhiều bạn sẽ nói là tôi không là nô lệ của tiền bạc, ừh vậy tôi xin hỏi là tại sao bạn lại đi làm quần quật cả ngày đễ kiếm tiền và bạn vẫn sẽ tiếp tục cho đến hết cuộc đời này. Khi bạn đi làm thì bạn mới có thu nhâp và khi bạn không còn khả năng làm việc nữa thì cũng đồng nghĩa với bạn sẽ không có thu nhập. Suy ra bạn đang làm nô lệ không hơn không kém.

Cuối cùng tôi xin nói là tôi sẽ không tranh luận gì về bài viết của mình nữa. Có thể sẽ có nhiều bạn không đồng ý với cách nói của tôi nhưng tôi không quan tâm tới vấn đề đó vì tôi viết bài này đễ cho những ngừơi đồng ý với cách nghĩ của tôi đọc. Tôi nói vậy chắc các bạn đã hiểu. Và tôi muốn lưu ý một điều là nếu bạn đi làm đễ vì 1 mục đích to lớn trong tưong lai thì sẽ không có cái topic này. Cảm ơn bạn nào đã đọc hết bài viết của mình vì mình củng tự thấy cách trình bày của mình không hay lắm. Và đây là bài đầu tiên mình post từ trước đến giờ. Chúc các bạn sẽ tìm được 1 mục đích to lớn của mình.

 
   
     
  vanlan (23/08/2008 11:06 AM) Có ích: 1/1    
 
© SAGA - Thật khó lựa chọn -  Khi minh đọc bài viết này mình thấy rất hay nhưng chưa đủ.

Khi đọc đoạn Thảo luận, mình thấy các bạn có những ý kiến lựa chọn vấn đề nào quan trọng hơn.

Theo mình. Đây là một vấn đề nhạy cảm (Lương mà), Lương rất quan trọng trong đời sống, nhưng còn gì quan trọng hơn lương không.

- Khi hoàn cảnh khó khăn, miếng ăn rất cần cho cuộc sống thì Lương đóng vai trò quan trọng

- Khi đủ ăn rồi, thì kiến thức, cơ hội, chế độ đãi ngộ khác sẽ vươn lên

- Nhưng cao hơn hết là nghĩa tình và công việc lý tưởng. khi đó đồng Lương còn quan trọng nữa không

Mình luôn ưu tiên chọn lựa cho phù hợp. để bạn thân không hổ thẹn chính mình, để mọi người vui vẻ và xem mình là người thân của họ

Chúc các bạn vui - khỏe - Thành công và hạnh phúc trong những lần chọn lựa

Thân

Văn Lân

 
   
     
  bulong30 (31/05/2008 03:55 PM) Có ích: 0/0    
 
© SAGA - Bạn annale1108 đừng thất vọng -  Hi! Lâu lắm mới vào lại bài này. Bạn annale1108 thân mến! Bạn là người quản lý của bộ phân Sales - một công việc mà mình cũng rất thích. Khi bạn phỏng vấn mà gặp những bạn trẻ yêu cầu lương cao là do:
  • Lương do bạn trả quá thấp, so với những thứ mà bạn yêu cầu hoặc so với kiến thức mà họ có. Hầu như đây chính là thứ mình nghĩ, bởi các công ty bây giờ thường yêu cầu quá so với thứ mà công việc yêu cầu. Công ty sẽ không có mức lương nào đủ để trả cho người có đủ những yêu cầu của chính mình.
  • Thứ 2, bạn phải hiểu là bạn đang tìm một nhân viên bán hàng, chứ không phải là một người quản lý. Vậy thì điều họ đòi lương cao đó là chuyện đương nhiên. Việc họ muốn thể hiện bản thân qua mức lương lại là một điều hết sức bình thường, ai cũng vậy. Điều đó lại quá đúng với một "nhân viên bán hàng".

Bạn đừng thất vọng vì đó chỉ là 1 phần nhỏ của giới trẻ bây giờ mà thôi. Rồi bạn sẽ gặp người bạn ưng ý.

Mình đồng ý với Teppyvn, sẽ có lúc ai đó cảm thấy thoả mãn với thứ mình có, nhưng chỉ khi người đó không phải là một người có tham vọng. Bạn là người tầm trung, nên bạn có thể bỏ mức lương 20tr đó để quay về với gia đình, với cuộc sống hạnh phúc của mình. Nhưng nếu bạn là một người giàu thực sự, bạn sẽ không thể làm điều đó. Mình đang nói là "không thể".

Theo mình, quan tâm đến mức lương không có nghĩa là cứ trả lương cao thì ta làm, mà là phù hợp. Không phải, tăng lương từ 5 triệu lên 10 triệu mà phải làm việc thêm 4-5 tiếng đồng hồ. Có lúc cần làm như thế, nhưng đó chỉ là tạm thời, nếu bạn là người không dễ hài lòng với thứ mình có. Sẽ có lúc bạn phải nghĩ làm sao mà lương vẫn 10 triệu hoặc hơn mà thời gian làm giảm đi, có thể là chuyển sang 1 việc khác, 1 ngành khác, 1 hướng đi khác.

 
   
     
  annale1108 (15/05/2008 04:52 AM) Có ích: 0/1    
 
© SAGA - Tôi thật sự rất hài lòng! -  Tôi rất lấy làm vui khi đọc qua bài viết chia sẻ này của bạn. Vì tôi đã tìm được một người có cùng ý tưởng với tôi về việc lựa chọn công việc. Khi tôi đọc bài viết này của bạn tôi cứ tưởng như đó chính là bài viết do tôi đã viết ấy chứ!!!

Hiện nay, tôi đang làm Quản lý bộ phận sales cho môt tờ tạp chí, tôi thật sự cảm thấy thất vọng khi tiếp xúc với những người trẻ bây giờ. Vì tôi đang cần tuyển thêm nhân viên sales, nên khi gặp các ứng viên trẻ họ đều đặt vấn đề với mức lương khởi điểm "trên trời", mặc dù thành tích làm việc trong những nơi trước không có gì hay ho cả, và tôi có cảm giác là họ thích tự thể hiện bản thân qua mức lương. Tôi thật sự rất thất vọng.

Cám ơn bạn vì đã cho tôi biết ít nhất cũng có người có cùng suy nghĩ với tôi.

 
   
     
  TACHI (28/04/2008 02:10 PM) Có ích: 0/0    
 
© SAGA - Tinh thần hay vật chất? -  Em mới gia nhập saga và hôm nay may mắn đọc được bài thảo luận này. Em đồng ý với ý kiến của bạn Maica va thanhhoa nữa. Môi trường làm việc tốt? Tư tưởng thoải mái, tự do sáng tạo? Tất cả điều ai mà chẳng mong muốn. Nhưng đôi khi người ta làm việc không chỉ vì bản thân mình. Trên vai họ còn là bao gánh nặng về gia đình hay một lí do nào đó. Em đơn cử như việc đang bão giá trong thời gian qua. Họ phải trông chờ vào tiền lương và chấp nhận làm việc trong môi trường làm việc không thoải mái. Hai vấn đề đó có khác nào tinh thần và vật chất. Đôi lúc trong từng giai đoạn cái này quan trọng hơn nhưng có lúc cái kia là cần thiết hơn tùy từng hoàn cảnh.
 
   
     
  teppyvn (14/04/2008 10:11 PM) Có ích: 0/0    
 
© SAGA - Độ thỏa dụng của lương -  Hẳn các bạn còn nhớ về đường cong của độ thỏa dụng. Lý thuyết nói rằng, đường cong có xu hướng đi lên, sau đó tới một điểm thì bắt đầu quay ngược lại. Lương cũng vậy thôi, là một yếu tố tạo nên sự thỏa mãn các nhu cầu cơ bản của con người.

Ngày xưa, tôi là một công chức, lương tháng 2 triệu; nên khi kiếm được một việc làm với mức lương 8 triệu, tăng thêm 6 triệu/tháng, tôi sẵn sàng làm mà không cần nghĩ đến môi trường làm việc cũng như thời gian. Tôi có thể làm việc từ 8g sáng đến 8g tối mà không kêu ca, mặc dù biết rằng đang tự hạn chế những niềm đam mê khác của bản thân. Thế nhưng bây giờ, nếu lương của tôi tăng từ 14 triệu lên 20 triệu nhưng thời gian làm việc của tôi mất thêm ngày thứ 7 và chủ nhật, thì chắc tôi sẽ từ chối. Bởi lý do là tôi sẽ không còn thời gian để lo cho bản thân cũng như gia đình.

Thu nhập, thời gian, môi trường, sự công nhận và cơ hội là các yếu tố khi quyết định tiếp tục làm việc cho một tổ chức. Mỗi bạn đều có những góc nhìn khác nhau về các yếu tố này, tuy nhiên tôi tin là tất cả mọi người đều có một đường cong về độ thỏa dụng của bản thân, mà tại một điểm nào đó thì khi phải đánh đổi thu nhập với các yếu tố khác, mọi người sẽ không chọn thu nhập.
 
   
     
  bulong30 (18/01/2008 12:23 AM) Có ích: 1/1    
 
© SAGA - Không nên nói về Lương có quan trọng hay không nữa -  Lâu lắm mới vào lại bài viết này. Theo mình thì bài viết của bạn be_kbgf có ý là "hướng tới một công việc mà như gocnhomayman nói (rất lí tưởng)". Vậy theo bạn thì "Bao giờ bạn sẽ tìm thấy công việc Lý tưởng đó ?".

Mình xin nêu ý của mình về những ý bạn nêu ra như sau:
  • Thử hỏi có ai sống mà ko cần tiền? Lúc nào chúng ta cũng cần đến nó hết. Và cũng chẳng bao giờ mình nghĩ là sẽ làm ở đâu đó lâu dài, vì khi tìm được nơi mà cảm thấy hơn về những mặt mình cần thì có thể mình sẽ đến đó.
  • Nếu nghĩ rằng cuộc sống là hưởng thụ (kể cả những gì mình làm ra) thì lại càng nghĩ đến lương. Ở đâu ra cái để hưởng thụ? Trong khi nhu cầu ngày càng cao lên, cuộc sống ngày càng đòi hỏi chất lượng hơn. Theo Henry Ford thì không có chỗ cho người sống chỉ để hưởng thụ những cái làm ra, mà chỉ có chỗ để phát triển những cái làm ra.
  • Hơn nữa, làm việc với yêu cầu môi trường thoải mái thì còn phải xem thoải mái về mặt gì? Vì thoải mái hay ko phần lớn là do "Chủ thể".
  • Trích của bạn be_kbgf: "Tôi làm việc mà không phải là tôi nữa. Tôi hầu như không có quyền quyết định ngay khi nó là việc của mình phải làm, lương có cao thật, nhưng người ta thường có cái nhu cầu khẳng định mình". Theo tôi đây là suy nghĩ của riêng bạn, nhưng có người thì lại sẵn sàng làm như vậy, thậm chí là số đông. Con người thường thích đc làm việc ở nơi ổn định, ở nơi mà họ ít phải suy nghĩ về nhiều việc, nó trở thành thói quen. Nên theo mình thì công việc của bạn nhiều người thèm muốn.
  • Với bạn be_kbgf điều quan trọng trong cuộc sống là Gia Đình. Ai cũng nghĩ vậy thôi. Nhưng trong Gia Đình thì Cha Mẹ lại khác với Vợ Con (Thế nên ko thể nói chung chung là Gia Đình được), cũng như việc Kết Hôn sớm hay muộn vậy. Đâu phải ai cũng lao và làm việc mà quên gia đình. Tóm lại là do bản thân Chủ Thể hết.
  • "Trích Theo quan điểm của mình hiện tại, nếu vì một lí do nào đó cấp thiết, cần tiền, thì mức lương chính là lựa chọn của tất cả mọi người, nhưng nếu xét về khía cạnh lâu dài, ổn định, và lý tưởng thì đúng như bạn gocnhomayman nói là hoàn toàn hợp lý.". Theo mình thì đi làm ko phải là "thiếu tiền mới đi làm, hay thiếu tiền mới cần lương cao". Đi làm mà chưa gì đã nghĩ đến Lâu Dài và Ổn Định thì rất khó thành công. Vì thực chất nó còn tuỳ thuộc vào công việc. Theo mình: Nếu đòi Ổn Định và Lâu Dài thì "Khó giàu". Nó chỉ đúng với những người có thể coi là "An Phận", hoặc "Không cầu tiến".

Tóm lại mình chỉ có ý là: Không nên hỏi tiền lương có quan trọng hay không, vì thực chất khi đưa câu hỏi ra thì sẽ có quá nhiều ý kiến.

Chốt lại:
Lương quan trọng hay không là do bản thân con người. Chấp nhận một mức lương đủ sống nhưng môi trường làm việc tốt, hay chấp nhận môi trường khắc nghiệt để hưởng lương cao đều được cả.
 
   
     
  be_kbg (15/01/2008 11:33 AM) Có ích: 1/1    
 
© SAGA - Tiền lương không phải là tất cả -  Mình hoàn toàn đồng ý với gocnhomayman!

Đúng là khi mới ra trường, lương không phải là cái đích (chưa có kinh nghiệm làm việc).Nhưng khi đã có kinh nghiệm làm việc thì thường sẽ hướng tới mộ công việc mà như gocnhomayman nói ( rất lí tưởng ).

Nếu phải đặt vào tình huống của quocnguyen84, thời điểm lúc đó rất cần tiền, ai cũng sẽ chọn làm việc. Nhưng mình xin hỏi, bạn có làm ở đó lâu dài hay không? hay là chỉ qua cơn bĩ cực, bạn sẽ nghĩ lại, và cuộc sống là hưởng thụ (tất nhiên là những gì chúng ta làm ra). Cái chính là bạn làm được gì, nó có đem lại cho bạn cảm giác thoải mái hay không, bạn cống hiến cho công việc có kết quả không?

 Lương là tất cả ư? Không biết, trong các Anh/Chị đây, có ai lâm vào hoàn cảnh giống tôi hay không. Tôi làm việc mà không phải là tôi nữa. Tôi hầu như không có quyền quyết định ngay khi nó là việc của mình phải làm, lương có cao thật, nhưng người ta thường có cái nhu cầu khẳng định mình, thêm vào đó, nếu môi trường cạnh tranh thì cũng phải lành mạnh, công bằng, chứ không ai muốn làm việc trong môi trường phải  đề phòng ngay cả những đồng nghiệp, vô hình chung tạo nên một áp lực vô hình rất mệt mỏi.

Lương cao để làm gì, khi mà mình không còn thời gian cho gia đình, bè bạn? Công việc là cuộc sống, nhưng cuộc sống đâu chỉ có mỗi công việc? Bạn còn rất nhiều thứ, trong đó, thứ quan trọng nhất đối với mỗi con người là gì? Đó chính là gia đình.

Theo quan điểm của mình hiện tại, nếu vì một lí do nào đó cấp thiết, cần tiền, thì mức lương chính là lựa chọn của tất cả mọi người, nhưng nếu xét về khía cạnh lâu dài, ổn định, và lý tưởng thì đúng như bạn gocnhomayman nói là hoàn toàn hợp lý.
 
Mình cảm thấy rất mừng khi nghe những lời tâm sự này của bạn.
Chúc bạn thành công !

 
   
     
  bulong30 (15/12/2007 11:41 PM) Có ích: 3/3    
 

Thân chào tất cả mọi người! Vì dài quá nên chỉ đọc được 2/3 ý kiến thui! Nhưng cũng xin nói quan điểm thế này ạ: Tại sao cứ phải hỏi "Lương quan trọng thế nào?" Vì theo mình nghĩ thì quan trọng hay không là tuỳ từng người chứ.

Việc gặp nhau hỏi tiền lương, hỏi chức vụ là chuyện hết sức bình thường chả có gì đáng nói, vì tiền lương phản ánh giá trị sức lao động (như có bạn đã nêu ra), biết được giá trị đó thì biết thực lực, biết được nhiều thứ nữa. Còn chức vụ cũng tương tự thôi, làm chức gì thì sẽ biết được người đó thông thạo hay làm tốt về mặt gì, ví dụ: Giám đốc marketing thì phải tốt trong công việc đưa ra hoặc nhận xét các vấn đề liên quan đến Marketing và phải biết hoặc giỏi quản lý chẳng hạn. Việc hỏi tiền lương chức vụ cũng chưa chắc đã phải là để so sánh mình với người đó. Có thể là quan tâm hoặc lý do khác.

Có bạn nói mình thấy đúng là "Tiền là phương tiện, mà phương tiện tốt thì mọi thứ mới suôn sẻ". Tiền có thể làm cho cuộc sống tốt hơn. Có người lại hỏi: "Cuộc sống tốt là như thế nào?" thì cũng tương tự như hỏi "Tiền có quan trọng hay không?" đấy (Vì nó còn tuỳ từng người mà).

Còn "môi trường làm việc tốt là sao?" Theo mình "môi trường làm việc tốt" chưa chắc đã phải môi trường mà mọi người thương yêu, hay đùm bọc, hay giúp đỡ mình phát triển. Đối với mình môi trường làm việc làm việc là môi trường trong đó mọi người làm việc một cách chuyên nghiệp, có trách nhiệm, từ đó tự mình sẽ phát triển. Còn cần thương yêu, đùm bọc hay không thì còn tuỳ (vì nếu thương yêu hay đùm bọc sẽ dễ bao che cho nhau).

Và nếu ai hỏi mình "lương có quan trọng hay không?" Mình sẵn sàng trả lời là cực kỳ quan trọng. Đối với mình khi mới ra trường việc đầu tiên mình sẽ làm không phải là lấy kinh nghiệm mà là lấy thêm kiến thức cũng như nâng cao kiến thức trong công việc. Nhưng mục đích của việc nâng cao kiến thức với mình phần lớn là "MỨC LƯƠNG". Khi mới ra trường có nhiều người đi làm ngay, cũng có nhiều người nghĩ đến việc khác như: học tập thêm, nâng cao trình độ,...

Với mình không chỉ kinh doanh là môi trường khắc nghiệt mà cái gì cũng thế. Chốt lại một câu: Tiền lương quan trọng hay không còn tuỳ từng người. Việc bạn gocnhomayman có ý chí như vậy là cực kỳ quý báu, mình mong bạn thực hiện những gì bạn đã quyết tâm chứ đừng thay đổi chỉ vì những suy nghĩ của người khác.

Câu hỏi của Rongreu "Nếu có 1 điều ước bạn sẽ ước gì?" Tại sao lại không ước trong khi mình có 1 điều ước nhỉ? Thật là lỡ mất 1 sự may mắn mà may mắn không phải lúc nào cũng có. Nếu mình có mình sẽ ước cha mẹ được mạnh khoẻ, mọi người trong gia đình cũng vậy (chắc nhiều người cũng ước như mình).

 
   
     
  thinkpham (09/10/2007 10:53 AM) Có ích: 0/0    
 

Tôi không bao giờ hỏi ai về tiền lương,chức vụ trong công việc không phải vì thiếu quan tâm hay vô cảm .."chú khỏe anh mừng.." Đó là những điều đương nhiên ta phải tự hiểu, tự trả lời. Thật đáng tiếc là khi bạn bè, người quen gặp nhau câu cửa miệng là thu nhập hay vị trí công việc gì.....

Nhưng tôi hiểu đây là một vấn đề (không dễ thay đổi trong nhận thức, thói quen) nếu đặt lên trao đổi thì rất sôi nổi nhưng chẳng đi đến đâu. Chúng ta có thói quen mang tiền lương để so sánh giá trị đối tượng.

Tôi và các bạn khi ngồi trên ghế nhà trường học rằng: 1+1=2 Vâng đương nhiên?

Nhưng đã ai giờ đây nghĩ rằng 1+1=3=4 không? hoặc 1+1 chẳng bằng gì cả.Rất cảm ơn nếu có một ai nghĩ vậy.

 
   
     
  thuytien (21/08/2007 08:17 PM) Có ích: 1/1    
 

Thân gửi anh chị em,

Khi tôi là sinh viên mới ra trường. Tôi nghĩ là mình có năng lực nhưng chưa hề có kinh nghiệm. Vậy,ai sẽ công nhận cái gọi là "năng lực của em"? Vậy lương như thế nào là hợp lý? Đó là cả 1 dấu hỏi lớn. 

Em vô tình đọc được một câu nói rất hay: "đầu co, sau thẳng". Nghĩa là, đầu tiên,bạn hãy chấp nhận 1 mức lương thấp nhưng bạn yêu thích công việc đó. Nó cũng là cơ sở giúp bạn có môi trường để làm, phát huy và khẳng định mình. Rồi sẽ có một lúc, bạn ra đi (vì những lời mời khác ).Bạn xin nghỉ, thế là họ sẽ giữ bạn lại và lúc đó,bạn có thể "vòi vĩnh" mọi thứ.

Thực tế,bây giờ, tôi đã có một công việc mà mình yêu thích cùng với một mức lương mà mình thỏa mãn.

Chúc các bạn may mắn.

 
   
     
  heocon174 (02/08/2007 01:10 PM) Có ích: 1/1    
 

Sau khi đọc một vài bài viết mình nên nghĩ rằng nên nói như vậy: Lương cao không quan trọng thì hợp lý hơn!

Sau đây mình xin trích dẫn trong một cuốn sách về những nhu cầu của một người lao động:

+ Nhu cầu sinh lý: ăn, uống, ngủ, bài tiết và ...^^

+ Nhu cầu được bảo vệ: cả tinh thần lẫn vật chất. VD như bảo hiểm!

+ Nhu cầu tiếp xúc cộng đồng: không ai có thể sống cô độc! Bản năng bầy đàn có thể giải thích chuyện này.

+ Nhu cầu tự tôn: trong thiên nhiên, kẻ mạnh nhất mới có khả năng sinh tồn cao nhất! Bốn nhu cầu trên có thể xem là bản năng sinh tồn, bản năng của con!

+ Nhu cầu thực hiện khát vọng: Đây là nhu cầu của người. Mình cả nghĩ những người có nhu cầu này cao họ có thể xem thường bốn nhu cầu kia! Có nhu cầu này chúng ta mới có thể phát triển mạnh mẽ được!

Thông qua các nhu cầu trên, mình bắt đầu nghĩ đến lương chỉ là một công cụ để quản lý các nhu cầu đó. Và còn rất nhiều các công cụ khác, vậy lương cao không quan trọng.

Góp ý Admin: mấy anh ơi! em thấy có nhiều bài viết trả lời rất hay như kingeric, gocnhomayman... Vậy em cả nghĩ nên làm nổi bật mấy bài viết để dân newmember bọn em đỡ phải sàng lọc. Thú thật có một vài bài viết không hấp dẫn lắm!

 
   
     
  Maica (30/07/2007 01:33 PM) Có ích: 2/2    
 

Bổ sung vậy:

Sếp (foreigner) một chỗ làm cũ của mình hỏi khi phỏng vấn: - Bạn chuyển việc cũng hơi nhiều vậy nếu vào đây được 1 thời gian ngắn bạn lại đi thì sao? 

Trả lời: - Tôi xin phép hỏi Ông một câu thay cho câu trả lời: Nếu bây giờ lương của ông là $1000, có công ty mời ông trả $2000 thậm chí $5000 ông có đi không?

Sếp cười bò (mình biết thừa là câu trả lời: Tao có! Nhưng đang phỏng vấn mình mà họ trả lời "Có" thì còn ra gì). Hỏi tiếp tớ: - Tiền lương với mày là quan trọng nhất đúng không?

Trả lời: Đúng ở chỗ là tao trong số 90/100 người sẽ chuyển và chấp nhận làm việc hết mình. Sai vì tao sẵn sàng ở lại nhóm 10 nếu có các yếu tố đặc biệt như: Môi trường làm việc thật tốt, Ngành nghề tao thực sự thú vị và yêu thích, Cơ hội tao được học hỏi và đào tạo...

Tóm lại, sau đó tớ được tuyển.

 
   
     
  NguyenTriDat (27/07/2007 02:56 PM) Có ích: 0/0    
 
Mình hơi băn khoăn với câu hỏi của người phỏng vấn trong thảo luận của milymeo.

Một công việc lương cao sẽ là công việc có thử thách lớn, có tính cơ sở lâu dài. Chắc chắn không có nhà tuyển dụng nào lại thích làm điều ngược lại và bản thân người đi dự thi cũng vậy.

Thân
 
   
     
  milymeo (27/07/2007 02:01 PM) Có ích: 0/0    
 
Hôm trước tôi có tham gia một cuộc phỏng vấn tuyển nhân viên của một công ty Truyền thông khá nổi. Vị giám đốc hỏi "Nếu có 3 công việc, một là lương cao, hai là mang tính thách thức lớn, ba là công việc mang tinh cơ sở lâu dài, em chọn công việc nào".

Nói thêm là người được phỏng vấn là sinh viên ra trường 2 năm, và đang thi vào vị trí nhân viên kinh doanh. Lương luôn có sức nặng lớn trong việc đánh giá một vị trí, một công việc.
 
   
     
  Maica (27/07/2007 01:01 PM) Có ích: 0/0    
 

Cân bằng cuộc sống với mình là quan trọng nhất. Để nhận thức và làm được điều này không dễ và nhanh được. Đồng ý với KingericHuongHuong.

- Ngày đi học mình không phải lo điều gì và chẳng cần nhiều tiền. Cuộc sống cứ thế cho nó tự nhiên- không yêu tiền. Bình thường

- Thời gian bố mẹ suy sụp, mình vẫn sinh viên lao ra ngoài đi dạy thêm kiếm tiền- Biết yêu tiền!

- Làm thêm kiếm được tiền thì sức không đủ để học, lăn ra ốm- mất tiền chữa bệnh- Yêu sức khỏe! Hẹn với tiền một ngày học xong quyết chí phục thù- gặm nhấm khó khăn và hay mơ về tiền.

- Ra trường kiếm được chỗ tàm tạm, thu nhập không cao không thấp- không phải lo gì- thấy cũng được

- Gia đình gặp khó khăn quay về số 0, mình nhồi nhét kinh nghiệm và cố gắng học hỏi  kiến thức của người khác biến thành của mình một cách hết sức cố gắng có thể và chuyển việc với tốc độ kỷ lục có năm 4 lần- Mục đích- mỗi lần chuyển chỉ vì lương cao hơn - giúp đỡ được người khác nhiều hơn- Giờ mình hiểu tiền là thứ quan trọng với cuộc sống

- Đi làm biết thêm  nhiều mặt trái của đồng tiền- sững lại một chút

Và bây giờ, mục tiêu cao cả vẫn là tiền, chỗ nào cao là chuyển tới, phải tiến lên chứ! Đằng sau còn bao nhiêu người. Nhiều người cố gắng tiến lên không phải vì họ muốn tiến- vì những người phía sau thôi.

 
   
     
  HuongHuong (24/07/2007 04:03 PM) Có ích: 1/1    
 

Theo mình thì vấn đề ở đây là tuỳ từng người, ở từng thời điểm cụ thể khác nhau, quan điểm của họ về hạnh phúc như thế nào thì tại thời điểm đó, con người đó mới có thể kết luận chính xác là lương có thực sự quan trọng với họ hay không.

Ví dụ: một nữ sinh viên mới ra trường, phải phụ giúp gia đình nuôi các em ăn học thì tại thời điểm đó, cô ấy sẽ cho rằng tìm được một công việc với mức lương cao thật là quan trọng.

Nhưng cũng người con gái đó, 5 năm sau, các em ra trường, cô không còn phải phụ giúp gia đình nữa, cô lấy chồng giàu và lúc bấy giờ hạnh phúc với cô là chăm sóc gia đình, thì chắc hẳn lương không còn ý nghĩa nhiều với cô nữa mà yếu tố quyết định nơi làm việc của cô (từ phía chủ quan cố) là một môi trường làm việc không quá căng thẳng, không chiếm mất nhiều thời gian của cô, ...

 
   
     
  Longnt81 (24/07/2007 02:46 PM) Có ích: 1/1    
 

Cần khẳng định chắc chắn một điều là lương thật sự quan trọng. Tại thời điểm này chắc là không có ai đi làm không lương cả cho dù đó là nghề gì đi chăng nữa. Lương là một phần không thể tách rời của công việc, và khi không có lương thì không biết là sẽ có điều gì xảy ra.

Khi phỏng vấn xin việc điều mà người ta quan tâm nhất không phải là môi trường làm việc, không phải là quy mô công ty mà là lương mặc dầu những yếu tố trên cũng ảnh hưởng đến quyết định của bạn. Nên cần khẳng định lại rằng lương thật sự quan trọng, không có ai đi làm mà cuối tháng đem nước lã về nhà cả.

Các yếu tố khác như môi trường làm việc, chế độ đãi ngộ, đều đến sau thoả thuận về lương. Các yếu tố đó chỉ quyết định bạn có làm việc tại đó nữa hay không

Điều khác nhau duy nhất là bạn là người trả lương hay bạn là người nhận lương.

 
   
     
  TranTriDung (24/07/2007 07:21 AM) Có ích: 1/1    
 
Tiền lương quan trọng, bởi vậy, biết bao người đang nỗ lực hết mình để có mức lương 1 USD!
 
   
     
  hahanhdung (23/07/2007 07:22 PM) Có ích: 0/0    
 

Theo tôi lương chưa hẳn là tất cả. Sự chênh lệch vài trăm nghìn hay một hai triệu giữa công việc này với công việc kia chưa thể nói lên công việc nào tốt hơn (tất nhiên tôi không đề cập đến chuyện chênh lệch quá).

Một công việc với một mức lương ở mức bình thường nhưng có môi trường tốt, có thể phát triển và học hỏi được nhiều thứ thì hay hơn nhiều công việc có mức lương cao hơn một chút nhưng chẳng thể phát triển được gì. Tất nhiên còn gì tuyệt vời bằng nếu như kiếm được một công việc lương cao và có khả năng phát triển nhưng để được như thế bản thân bạn cũng phải đạt đến một tầm nào đấy về trình độ rồi.

Tôi nghĩ rằng sinh viên mới ra trường kinh nghiệm làm việc chưa nhiều thì nên nghĩ đến việc mình sẽ học được gì từ công việc và đồng nghiệp chứ đừng nên quá đặt nặng vấn đề mình sẽ nhận được bao nhiêu tiền khi làm công việc đó.

 
   
     
  kimleewan (23/07/2007 03:21 PM) Có ích: 1/1    
 

Còn về câu trả hỏi của gocnhomayman, em có kiến giải thế này: Đó là vì các anh chị ở Saga biết đầu tư cho tương lai. Hiện tại mọi người đều tin tưởng rằng công việc mình đang làm chắc chắn sẽ được đáp trả bằng thành quả to lớn sau này. Mà ở chỗ khác thì sẽ không được như vậy. Nói nôm na là mọi người đều chung sức nỗ lực vun đắp cho cây con Saga, chờ ngày hái quả tới đây.

 
   
     
  kimleewan (23/07/2007 03:13 PM) Có ích: 1/1    
 

Khi mà chưa làm được việc, thì việc được đi làm đã là quá tốt. Làm gì có cơ hội chọn lựa môi trường làm việc thế này thế nọ nhỉ?

Còn cái vấn đề, mức tiền lương thế nào là thỏa mãn được bản thân, e là hơi khó đấy ạ. Lòng tham của con người là vô đáy, khi chưa có thì ước ao có nó. Khi đã có nó rồi thì lại khao khát có cái tốt hơn. Những người có khả năng "thỏa mãn" e chỉ có các vị cao tăng, hoặc các cụ già 6x, 7x, đã không còn tranh đấu gì với đời nữa thôi ạ.

 
   
     
  milymeo (23/07/2007 10:56 AM) Có ích: 2/2    
 
Một môi trường tốt, công việc tốt,... nhưng mức lương thì cứ mập mờ, nếu rơi vào hoàn cảnh đó bạn sẽ làm gì?
 
   
     
  gocnhomayman (23/07/2007 09:22 AM) Có ích: 1/1    
 

Em chắc rằng trong các saganors ở đây đã có người từ chối một vị trí với mức lương cực kỳ hấp dẫn để làm việc ở một nơi mà mức lương chỉ bằng 1/2 thậm chí là chưa đến. Vì sao vậy? Em rất hi vọng sẽ được mọi người chia sẻ.

To kimleewan:  Nếu em đọc kĩ bài chị viết chắc em cũng dễ nhận ra là chị không hề phủ nhận vai trò của" tiền lương". Và trong rất nhiều yếu tố để quyết định một nơi làm việc thì chị chọn ra 3 yếu tố có ý nghĩa với chị nhất , thứ tự ưu tiên như chị đã thể hiện. Ở đây chị không có ý cực đoan bảo rằng Lương không quan trọng, nhưng nó cần được đặt trong tương quan với nhiều yếu tố nữa em ạ. Mỗi người có một hoàn cảnh sống khác nhau và do đó sẽ có những quan điểm khác nhau. Nếu em đủ sức, không cớ gì em không tìm được cho mình một môi trường làm việc tốt với một mức lương đủ thỏa mãn em. Tuy nhiên  ở đây chị muốn nói rằng, tiền lương không là tất cả. Hãy biết nhìn ra xa cái trước mắt! Chị luôn tâm niệm rằng, khi mình còn chưa biết mình có khả năng làm được những gì và làm tốt đến đâu thì môi trường làm việc sẽ giúp chị nhận diện tốt hơn về bản thân. Quan trọng là những gì mình làm được em ạ. Khi em chưa làm được việc thì em đừng hi vọng"mặc cả" tiền lương. Đôi khi tìm được một môi trường rèn luyện mà em không phải trả học phí đã là quá may mắn rồi đó em ạ.

 

 
   
     
  lyly (23/07/2007 08:05 AM) Có ích: 1/1    
 

Phần thảo luận của mọi người đã nói hết điều tôi suy nghĩ bấy lâu! Tôi là sinh viên tỉnh lẻ mới ra trường, loi choi suốt gần một năm nay...và tôi luôn thốt lên mỗi khi thấy mệt mỏi sau mỗi ngày "ôi cuộc sống".

Một năm từ tìm việc, rồi làm việc, bỏ việc, rồi lại tìm việc, làm việc, bỏ việc, tìm việc, làm việc.....qua 2 công ty và đều là công việc tôi ưa thích, nhưng chỉ vì một chữ "nhưng" không thể mang niềm đam mê, yêu thích về trả tiền thuê phòng trọ, trả tiền điện nước hàng tháng, trả tiền xăng xe....rất nhiều chi phí khác trong cuộc sống thường ngày.

Vẫn biết là sinh viên mới ra trường cần học hỏi kinh nghiệm là chính, lương bổng chưa phải vấn đề quan tâm nhất! Nhưng ít ra cũng phải đủ để chi trả những sinh hoạt tối thiểu chứ phải không bạn?

"tôi sẵn sàng chấp nhận một mức lương đủ sống nhưng có môi trường làm việc tốt"

Câu kết luận cuối bài của gocnhomayman là điều tôi cũng mơ ước, nhưng có lẽ điều đó là điều không tưởng bạn ạ!

 

 
   
     
  kimleewan (23/07/2007 12:05 AM) Có ích: 1/1    
 

Thực ra xuy xét lại cho cùng thì gocnhomayman có chút mâu thuẫn trong lập luận đấy nhỉ. Chị khao khát có được một môi trường làm việc tốt và có khả năng thăng tiến. Kết quả của cả hai điều này đều dẫn đến việc công việc được giải quyết nhanh chóng và thuận lợi hơn. Và sau cùng nữa là tiền lương cũng tăng lên. Như vậy vấn đề vẫn quay lại hai chữ "tiền lương" đấy thôi.

 
   
     
  QUE2006 (22/07/2007 03:38 PM) Có ích: 1/1    
 

Nhiều người đọc và bình luận đó là điều đáng quý!!!

QUE2006: Thấy tự hào cho cộng đồng Saga vì có khá nhiều người tâm huyết với chính Saga và cả trách nhiệm khi bản thân mình viết lên lời tâm sự chân tình đến mọi người.

 
   
     
  chuongamvang (22/07/2007 11:15 AM) Có ích: 1/1    
 
Đọc bài viết của Brutus thảo luận về lương mình thấy có mấy ý muốn cùng trao đổi. Tiền lương phản ánh giá trị lao động của bạn, tức chính là giá trị đời sống của bạn. Đành rằng người ta còn có đời sống tinh thần nữa, thể hiện ở chức vụ, địa vị, tiếng tăm ... nhưng nó cũng chỉ là cánh diều lơ lửng trên trời cao phải có cái dây lèo là tiền lương nối nó với mặt đất hiện thực thì nó mới bay lên được. Không có cái dây lèo ấy thì ko có con diều.

Như vậy hãy nhắm thẳng vào cái hiển hiện rất cụ thể cầm, sờ, thấy được rồi ta hãy bàn những gì có sau nó. Đấy cũng chính là quy luật phát triển của lịch sử nói chung. Ý tôi là như vậy, mong các bác góp thêm.
 
   
     
  ukbox (02/07/2007 10:29 AM) Có ích: 2/2    
 

Tôi có cậu bạn thân nhặt đâu được cái tổng kết khá hay như sau:

Có 4 loại công việc bao gồm:

1. Công việc mình yêu thích + kiếm được nhiều tiền

2. Công việc mình yêu thích + Không kiếm được nhiều tiền

3. Công việc mình không thích + Kiếm được nhiều tiền

4. Công việc mình không thích + Không kiếm được nhiều tiền.

Loại 1 và 4 thì không phải bàn nhiều, ai cũng muốn hướng tới số 1 và rời thật xa số 4. Nhưng loại 2 và 3 (tỷ lệ cũng lớn nhất) thì sẽ gây rất nhiều tranh cãi. Ngay như bạn mà tôi nói ở trên, cậu ấy là họa sĩ, có nhiều chất nghệ tức là thích loại công việc số 2, thích tự do, không phải bó buộc công việc thời gian, chỉ thỉnh thoảng bán được tranh hoặc buôn bán kiếm tiền mua họa phẩm là đủ. Nhưng bây giờ cũng phải chấp nhận công việc số 3, đi làm đồ họa trong văn phòng, sáng đi chiều về, giờ giấc nghiêm chỉnh! 

  

 
   
     
  Vuong (02/07/2007 10:08 AM) Có ích: 1/1    
 
Vâng, chữ "Nhẫn" và chữ "Tâm". Thế nên sống trên đời là cả một sự Nhẫn Tâm.
 
   
     
  milymeo (02/07/2007 10:01 AM) Có ích: 2/2    
 
Milymeo muốn bon chen thêm 1 thảo luận cho topic này, vì ấn tượng với câu hỏi về "điều ước". Hơi thấy bức xúc 1 chút, muốn kể chuyện của bản thân. Lần trước đi làm, có một lần giám đốc mình kéo anh em nhân viên ra Quốc Tử Giám ngồi tâm sự, anh ấy hỏi một câu "Anh muốn biết ước mơ của các em", mọi người có vẻ hào hứng nói về bản thân và ước mơ của họ lắm. Người thì muốn là nhà tổ chức sự kiện số 1 VN, người thì ước là lấy chồng giám đốc còn mình là phó, ....Ước mơ thì vẫn chỉ là ước mơ và là cái đích "hơi quá tầm tay" (chẳng ai ước cái mà chắc chắn mình làm được cả). Nhưng... mình quan sát thấy, nhân viên nói ước mơ thì 1/2 muốn tâm sự thật thà (công ty mình làm trẻ, toàn 8x nên có chút "thật thà"), 1/2 muốn thể hiện mình (em giỏi mảng sự kiện lắm anh à). Giám đốc thì (theo mình), 1/5 là nghe cho biết, 3/5 muốn tăm tia khả năng nhân viên, 1/5 dụng ý khác... KHÔNG BIẾT ANH RONGREU CÓ Ý GÌ ^_^

Ước mơ của mình cũng nho nhỏ thôi!

 
   
     
  milymeo (02/07/2007 09:41 AM) Có ích: 2/3    
 
Nhìn thấy số thảo luận nhiều cũng hơi "hãi", nhưng mình vẫn cố đọc. Vì 3 lí do: 1. Vấn đề này hay và cũng đúng hoàn cảnh của mình, sinh viên năm 3, giống bạn. 2. Mình cũng nghe nhiều anh chị tâm sự về chuyện lương lậu, về những cái khó định hình như "môi trường làm việc" hay "cơ hội thăng tiến, bản thân cũng rút ra vài kinh nghiệm. Lý do thứ 3: mình cũng tên là Mai ^_^

Các anh chị em pà kon cô bác gần xa đã mổ xẻ gần hết vấn đề "miếng cơm manh áo" sau khi ra trường rùi, phương diện thực tiễn lẫn lý thuyết, cổ đến kim, cân đo đong đếm,... Mình chỉ bon chen tý chút thôi. Mình nghĩ bạn đúng khi "lương" mà bạn đạt được trong công việc "môi trường tốt, cơ hội thăng tiến cao" khiến bạn đạt được mức thỏa mãn nhất định. Mà thế nào là "thỏa mãn", đối với bạn, 500$/tháng là đủ thỏa mãn, bạn không vì 700$ mà chuyển sang chỗ khác mà nghe nói "bên đó nhân viên lạnh lùng với nhau", nhưng nếu con số là 1000$ thì sao nhỉ? Khi mà "nhu cầu" và "đòi hỏi" của bạn càng tăng thì bạn sẽ càng thực dụng hơn, bạn sẽ lùng một vị trí mới mà lương cao hơn (các yếu tố khác bằng hoặc thấp hơn)...

Vấn đề "môi trường làm việc", bản thân tớ thấy đây là một yếu tố quan trọng, nhưng cũng mơ hồ lắm. Khi xin vào một công ty, bạn đâu thực sự biết bên trong nó như thế nào (núp sau vẻ ngoài hào nhoáng, biết đâu lại là chiếc chăn đầy rận T_T). Chúng ta tác động đến môi trường hay ngược lại. Môi trường làm việc tốt hay xấu tùy thuộc vào khả năng thích nghi và sự hòa đồng của chúng ta thôi. Nếu ngược lại, chúng ta bị "đào thải". Cái này nghe quen quen, hình như năm thứ nhất bọn mình có học qua rùi nhỉ?

"Cơ hội thăng tiến"..."thăng tiến" vì mục đích gì. theo tớ thì chỉ gồm 2 chữ "Danh" và "Lợi" ==> lại là chuyện tiền và 2 chữ "thực dụng" mà thôi.

Hòn đá luôn lăn là hòn đá không có rêu bám. Chúng mình cứ lăn lộn đi, va chạm nhiều rùi sẽ "khôn ra" "trưởng thành hơn"... Những giây phút ngẫm nghĩ sẽ hiếm hoi và đáng chân trọng hơn. Quan trọng là hai chứ "Nhẫn", "Tâm" ^^.
 
   
     
  anh252 (14/06/2007 09:41 AM) Có ích: 3/3    
 

Chào các bạn,

Các ý kiến của các bạn đều rất thú vị. Mỗi người một hoàn cảnh riêng và một yêu cầu về cuộc sống khác nhau.

Tôi xin chia sẻ một ý kiến nhỏ: tôi cũng là một người đã có gia đình,cũng phải chịu mọi lo toan của cuộc sống. Tôi đã và đang cố gắng hết sức để có một thu nhập tốt nhất cho gia đình.  Trước kia tôi thường nghĩ lương là quan trọng nhất vì vậy cố gắng để apply những công việc có mức lương cao hơn. Đầu tiên khởi nghiệp tôi là chuyên viên của một công ty nhà nước, rất lớn, rất có tiềm năng phát triển, nhưng lương thì.... ôi trời... rất thấp.  Tôi chuyển sang một công ty khác trong sự ngạc nhiên của mọi người (tôi là người đầu tiên và duy nhất - từ lúc tôi chuyển đi tới tận bây giờ - bỏ công ty đó mà đi).  Mức lương tại công ty mới cao bằng 7 lần công ty cũ nhưng tôi phải làm việc gấp ... cũng phải 7 lần. Trong giờ làm việc, chúng tôi phải tập trung hết sức, không có thời gian nghĩ gì về gia đình và bạn bè. Tôi đi sớm, về muộn thường xuyên. Và tôi bắt đầu thấy sự thay đổi trong gia đình theo chiều hướng không tốt. Cô bạn thân tôi đã nói nhân ngày sinh nhật tôi: "Tớ chỉ nhắc nhở cậu một điều: lương không phải là tất cả!". Một lời nói rất nhẹ nhàng, nhưng tôi thấy rằng thật thấm thía.

Và tôi quyết định chuyển công việc mới với mức lương bằng 1/2 công ty cũ. Tất nhiên, ban đầu tôi cũng phải suy nghĩ khá nhiều, cân đo đong đếm mọi thứ. Cảm ơn trời, bây giờ tôi thấy tốt hơn rất nhiều. Môi trường làm việc rất tốt, thời gian làm việc không bị ép buộc, các nhân viên trong công ty đều quan tâm đến nhau (đặc biệt là phòng tư vấn của tôi). Ngoài ra, các sếp rất quan tâm tới từng người, chúng tôi được đào tạo bài bản từ tâm lý cho đến chuyên môn. Tôi giờ mới nhận thấy lương không phải là tất cả!!! 

Mời các bạn tới thăm công ty của chúng tôi, bạn sẽ cảm nhận ngay sự ấm cúng của một gia đình: http://www.tvsi.com.vn/.

Chúc các bạn có những quyết định đúng đắn cho một cuộc sống hạnh phúc và thành công!

À, mà nói nhỏ nhé, nếu vẫn công ty này mà lương cao hơn thì tất nhiên là tốt hơn rồi!

 
   
     
  Brutus (06/06/2007 12:47 PM) Có ích: 1/1    
 
hehe. anh không hề đề cập đến chuyện đúng hay sai à nha, anh chỉ muốn đưa ra những dẫn chứng cụ thể để mọi người tự đánh giá thôi. Lý tưởng cuộc sống cũng như lý tưởng trong công việc luôn phải có thì mình mới nâng cấp được bản thân chứ, vấn đề ở đây là tầm nhìn của mỗi người. Chấm hết
 
   
     
  gocnhomayman (06/06/2007 06:42 AM) Có ích: 2/2    
 

To thanhhoa: Thật ra nếu đọc kĩ đoạn cuối em viết chị sẽ thấy rằng em cũng không hề phủ nhận vị trí của lương. "Ông bà ta có câu : Có thực mới vực được đạo - Tôi cũng tin là như vậy". " Riêng tôi- tôi chấp nhận một mức lương đủ sống nhưng có một môi trường làm việc tốt", ngay trong câu này vẫn hàm ý những điều không hề định lượng được. Thế nào là " đủ sống"? Cái này thì vô chừng lắm chị ạ. Tùy theo giai đoạn mà mức" đủ sống" thay đổi theo, có thể " đủ sống" với người này nhưng đã là "xa xỉ" với người khác rồi. Chắc chắn "đủ sống" trong câu em nói không đồng nghĩa với một tháng 90 gói mì tôm rồi, chị nhỉ?. Bài em viết ở đây chỉ muốn nói môi trường làm việc hay rộng hơn là văn hóa doanh nghiệp là yếu tố cân nhắc điều tiên, bên cạnh đó 2 yếu tố không thể thiếu nữa là cơ hội thăng tiến và lương,  3 yếu tố này luôn đi cạnh nhau trong quyết định của em và thứ tự ưu tiên như em đã nói.


To songoku: Cảm ơn sự động viên của anh, đúng là năng lực của bản thân là điều khó nhận ra nhất, nó thay đổi tùy theo sự nỗ lực của mình. Em sẽ cố tìm cho mình một chiếc áo mặc đẹp nhất.


To Brutus: Em nghĩ rằng lý tưởng phát triển một công ty Việt Nam chẳng có gì là sai cả mà phải nói là rất tốt, cực kỳ tốt. Nhưng có thể con đường anh chọn đi để thể hiện lý tưởng đó đã không phù hợp. Không phải cứ vào làm cho một công ty Việt Nam thì đó mới là đường đi thể hiện lý tưởng của mình. Em rất thích ý kiến của anh rongreu : "Đối với tôi, nghèo là có tội với đất nước". Nhưng kiếm như thế nào và tiêu như thế nào cho nó có ý nghĩa nhất mới là vấn đề.  Một tấm bằng loại ưu không nói lên được gì nhiều về khả năng đóng góp trong tương lai của mình đối với xã hội cả, anh ạ. Mặc dù đó cũng là tấm bằng mơ ước khi em tốt nghiệp đại học. " Mọi lý thuyết đều là màu xám, chỉ có cây đời là mãi xanh tươi". Thực tiễn sẽ thúc đẩy khả năng sáng tạo của con người. Mà sáng tạo mới là cái đo lường tốt nhất sức đóng góp cho xã hội. Em rất tâm đắc với câu nói của rongreu : "Một người tự xưng là có tri thức và có tài thì phải giàu có".  Em vẫn đang cố gắng, hi vọng một ngày nào đó mình có thể được gọi là người có tri thức và có tài. Hì hì , chỉ mong ngày đó chưa phải chống gậy.


To dangkhoi: Đúng là môi trường làm việc là yếu tố phù hợp với từng người  như anh đã trao đổi : Có người thích môi trường cạnh tranh, có người thích môi trường "sống lâu lên lão làng", có người sẽ thích môi trường thân thiện, quan tâm nhau như một gia đình. Những tranh luận của anh khiến em "sáng" ra nhiều.


Em chân thành cảm ơn các anh, chị đã nhiệt tình quan tâm và chia sẽ quan điểm cùng em. Thật sự em đã học được rất nhiều từ những trao đổi rất chân thành của mọi người. Một  năm nữa em tốt nghiệp ra trường, em rất mong sẽ lại tiếp tục được các anh chị dẫn dắt và chia sẽ kinh nghiệm. Cảm ơn rất nhiều ạ!

 

 
   
     
  anh_yeu (31/05/2007 10:25 AM) Có ích: 2/2    
 
Bạn KIDDEVIL không tỉnh táo lại nhanh cẩn thận bị tẩu hỏa nhập ma đấy. Đừng thấy người ta làm mình cũng làm theo. Cứ đặt bạn vào vị trí ngược lại thử xem nào?
 
   
     
  KIDDEVIL (31/05/2007 10:16 AM) Có ích: 2/4    
 
Chào các bạn, mình vừa mới biết tới Saga, nhưng cũng muốn "xí xọn" đóng góp ý kiến một chút. Ý kiến của các bạn đều rất hay, và mình phát hiện một điểm chung ở đây là "khi chúng ta nói về lương, nhiều hay ít gì thì chúng ta cũng chỉ là những người làm thuê".

Mình có một người bạn, anh cũng vừa ra trường hơn một năm, lâu lâu gặp anh mình cũng hỏi "Làm lương khá không anh ?". Anh ta đã cho mình câu trả lời rất thú vị "Lương anh khoảng 1000 USD/tháng, gồm 200 USD tiền mặt & 800 USD tài sản". Mình thấy rất lạ, thì anh đưa cho mình một list danh sách dày đặt những khỏan thu nhập vô hình hàng tháng như :

1. Kinh nghiệm khi sếp sa thải nhân viên : 100 USD

2. Kinh nghiệm kê khai thuế đầu vào cao hơn giá trị thật : 200 USD

.......

Và anh ta giải thích là, sau khi anh tích lũy tài sản vô hình gần 100.000 USD, anh sẽ ra mở công ty riêng của mình. Mình thấy cách tính lương của anh bạn này rất thú vị, và kể từ đó, mình cũng tự lập một danh sách như thế & cảm thấy rất vui vì tiền lương hàng tháng của mình cũng đang tăng lên rất đáng kể. Cũng giống như chứng khoán dzậy đó, mệnh giá ban đầu chỉ là 10.000 thôi nhưng yếu tố thị trường & tâm lý có thể đẩy giá lên 100.000 hay 200.000 đ. Và anh bạn đó đã cho mình một ý tưởng rất hay, đó là "Hãy làm cho giá trị cũng bạn luôn xanh hàng ngày"!

 
   
     
  Mmaster (29/05/2007 05:52 PM) Có ích: 3/3    
 

Thân chào các bạn Saga!

Tôi vừa mới gia nhập SG được 3 ngày. Chưa đọc hết các bài viết của các anh/chị và các bạn. Tuy nhiên, chủ đề tiền và lương là điều tôi đã suy nghĩ từ rất lâu. Tôi rất thích chủ đề của "gocnhomayman". Theo quan điểm cá nhân tôi là thế này.

 
   
     
  Brutus (09/05/2007 02:37 PM) Có ích: 4/4    
 
ôi mình xin lỗi các bạn ở Saga thật là nhiều nhé vì công việc quá nhiều khiến cho mình không còn thời gian để thở và tiếp tục câu chuyện trên Saga này. Hôm nay thì mình vẫn còn khá căng thẳng cho cái báo cáo vào cuối tuần sau nhưng vẫn có vài lời tiếp theo.
Tiếp theo SV đó chính là các nhân vật đã có kinh nghiệm chinh chiến một vài năm tại rất nhiều chiến trường như : văn phòng, field, nhà hàng, quán nhậu, tụ điểm ăn chơi.... hay là chính ở công ty đối thủ cạnh tranh. Chính vì đã có kinh nghiệm chiến trường như vậy nên các bác đã có độ cứng trong cách xữ lý các công việc hàng ngày trong công ty.
Thế là có một hôm các bác tụ họp bạn bè tại một cái quán cafe khá sang tại cái đất SG này. Rồi nhé, cậu bạn tên Tuấn làm Managing Sup cho một công ty FMCG của nước ngoài thì xách laptop ra ngồi gõ gõ xem chỉ số chứng khoán, cậu Nam cùi bắp ngày xưa tay này đang cầm chiếc O2 nghe điện thoại thì tay kia đang phải cầm một chiếc 8800 đang run rẫy trên bàn tay mà chẳng biết phải xử lý làm sao ??? Ôi còn cậu bạn chí cốt ngồi bên cạnh thì vừa tuyên bố "chầu này tao đãi" vì vừa được tăng lương lên hơn môt "chục chai" cho một vị trí mới.
Còn bạn thì sao? làm việc được gần 5 năm rồi vào được một công ty sản xuất lắp ráp tầm cỡ của Việt Nam trải qua biết bao là khó khăn từ khi mới vào cầm cái bằng hạng ưu cho đến bây giờ không còn cái gì là bạn không biết về cái ôtô nhưng bạn cũng chỉ là một anh kỹ sư trưởng thôi với mức lương cao ngất 300 USD-bằng mức lương của Sales Sup hay Engineer tại một công ty nước ngoài hay liên doanh.
Đó thật sự là một mức lưong khá cao nếu so với mức khởi điểm ban đầu bạn nhận khi mới ra trường 1.500.000VND, rồi nỗ lực cố gắng hết cả mình hơn 1 năm sau đó bạn được nâng lên một mức khác 1.800.000 VND. Rồi cứ từ từ như vậy bạn tiến lên phía trước và đạt được kết quả ngày hôm nay. Về mặt nghề nghiệp bạn đạt được vị trí kỹ sư trưởng của một chuyền lắp ráp ôtô, thật sự bạn là một người làm việc nghiêm túc và có khả năng nên mới có khả năng vào một vị trí cao như vậy, đặc biệt là ngành ôtô củaViệt Nam.
Nhưng bạn lúc này cũng nhớ lại khi chuẩn bị vào đây thì bạn cũng có nhận được một thư tuyển dụng của một công ty nước ngoài về sản xuất ôtô. Nhưng bạn đã không chọn vì lý tưởng phát triển một công ty VN, chấp nhận một mức lương như thế, một môi trường thích hợp cho bạn phát triển. À đúng rồi sự chọn lựa phù hợp với lý tưởng của bạn không sai nhưng, ở đời chữ "nhưng" xuất hiện nhiều lắm, người bạn thân đang ngồi kế bên bạn đó đã chọn lựa ngược lại với bạn, anh ta chọn làm cho một cty vừa đáp ứng được cơ hội học hỏi và mức thu nhập của anh ta nhưng làm không theo đúng cái lý tưởng chung của anh ta và bạn đó. Nhưng bây giờ thì sao, một doanh nghiệp VN vừa mời anh ta về làm để nâng tầm doanh nghiệp VN trong công nghệ lắp ráp ôtô.
Với vốn kiến thức sau hơn 5 năm làm cho một cty nước ngoài anh ta thừa sức có thề gánh vác nhiệm vụ ấy.
Sự lựa chọn của bạn mình khẳng định là không sai nhưng vấn đề ở đây hiện cũng đang có một công ty nước ngoài vừa vào VN và muốn tuyển dụng bạn vào một vị trí quan trọng của công ty để xây dựng chiến lược tại đây với một mức lương cao ngất thật sự vì người ta hiểu được khả năng của bạn. Bạn sẽ chọn lựa thế nào tiếp tục phát triển ở hiện tại hay phát triển mạnh mẽ ở tương lai ???
Lần tới mình sẽ tiếp tục nhé, rất cám ơn nhưng ai tham gia vào topic này
 
   
     
  haian82 (06/05/2007 08:54 AM) Có ích: 4/5    
 
Nhiều người sống đâu cần đến lương, nếu dựa vào lương thì họ chết đói lâu rồi. Họ sống bằng các công việc khác nữa, nói đúng là làm ngoài. Cho nên hỏi lương nhiều bác nói đói kém lắm, làm nhà nước thì làm gì có tiền. Nhưng thực ra họ vẫn kiếm nhiều tiền, lương đó chỉ là phụ thôi.

Lương phải là tổng thu nhập theo tháng của mỗi người, nhưng điều này thì ở Việt Nam chỉ mỗi người đó biết thôi.
 
   
     
  hathanhtrung (02/05/2007 07:59 PM) Có ích: 2/5    
 

Brutus quả đúng là biết cách khơi gợi sự tò mò của người khác. Chẳng biết phần tiếp theo bạn sẽ nói gì , sẽ hứa hẹn gì nhưng mà tui thấy hồi hộp chờ đợi và tò mò quá! Hic, đúng là người khôn ăn nói nửa lời! Ngày mai Brutus nhé! tui chờ đó!

 
   
     
  Brutus (02/05/2007 05:34 PM) Có ích: 3/4    
 

Sau một hồi lâu khi đọc hết các ý kiến của các bạn, mình cũng xin được nói vài lời. Trước hết mình cũng xin đồng ý với tất cả các bạn từ gocnhomayman đến Kingeric hay bạn gì tên Mai đó ....vì tất cả các bạn đều đúng. Chúng ta đúng ở đây vì chúng ta đã có những dẫn chứng cho các ý kiến của các bạn rất cụ thể và chi tiết. Và các bạn có thấy không chính vì cái cụ thể chi tiết như vậy mà bài viết của chúng ta vẫn chưa kết thúc, vẫn còn tranh luận rất nhiều về lương, cơ hội thăng tiến, môi trường làm việc. Bây giờ ý kiến của mình sẽ tập hợp tất cả lại và mình chỉ nói về một cái chung nhất nhé. Nếu ý kiến của mình còn thiếu thì các bạn tiếp tục tranh luận bổ sung nhé.

1. Lương :

Mình nói chung đến tất cả các bạn có ý định đi làm nhé, khi vào một cty để xin việc làm chuyện gì bạn sẽ suy nghĩ đầu tiên.

- Nếu bạn là SV mới ra trường : à chỉ cần làm lấy kinh nghiệm là tốt rồi lương bổng ăn thua gì, chuyện nhỏ.--> nhưng mà bạn ơi, tại sao lại có những SV vừa mới ra trường lại nhận được một mức lương thật sự là khá cao đối với một số người đã đi làm rồi. Vấn đề ở đây là gì ? Người SV đó giỏi nên nhận được lương cao ! Ôhô không hề nhé các bạn, nếu bạn là một SV xuất sắc tại ĐH Y Dược TP HCM( Trường này có khối người thi 5 năm vẫn chưa... đậu- thành thật xin lỗi những người này vì nói ra sự thật- vì trường này nó thi vào rất khó) xin vào làm được ở bệnh viện nhà nước bạn sẽ lĩnh lương bao nhiêu đây, chắc chắn là < 1.200.000/tháng, đây không phải là 1 trường hợp cụ thể nhé xin các bạn nhớ cho vì mình ko thể liệt kê ra tất cả được. Thế thì tại sao SV đó lại được lương cao như vậy? Một, người SV này đáp ứng được yêu cầu công việc của cty này, hai, mức lương này phù hợp với mặt bằng chung của công ty và ba là SV này thõa mãn được chính mình ít nhất là về mức lương. Nếu là bạn bạn sẽ quyết định ra sao, chọn công ty này vì nó đánh giá được khả năng làm việc của mình cùng một mức lương hấp dẫn hay bạn sẽ chọn một công ty khác vì nó cho mình làm việc đúng với lý tưởng của mình với một mức lương thấp hơn chỉ bằng 1/3 hay 1/4 ? Tui thì sẽ chọn ngay mức lương cao vì tôi suy nghĩ như vầy : cái lý tưởng của riêng mình chắc gì nó đúng và bao quát hết tất cả được thôi thì cứ đi làm để biết rồi lúc đó suy nghĩ về cái lý tưởng của mình vẫn không muộn và còn một điều này nữa - những người thuê lao động không bao giờ muốn là một người hoang phí cả, có qua có lại cả thôi. Chính vì vậy làm việc lương cao là ưu tiên số một của tui. heheh.

Kết thúc phần về SV, ngày mai tui sẽ tiếp tục phần tiếp theo

 
   
     
  thanhhoa (16/04/2007 01:25 PM) Có ích: 9/11    
 

Chào Mai!

Mình là Trương Thị Thanh Hoa. Vừa gia nhập cộng đồng SAGA được ít hôm. Bài viết của bạn mình thấy ấn tượng nên cũng muốn trò chuyện cùng với bạn đôi điều. Mình đã đi làm và nơi làm hiện tại là nơi thứ ba. Trong tất cả các bài thảo luận, mình có cùng suy nghĩ với anh có nick là Kingeric. Một nửa bài viết của bạn là đúng, nửa còn lại là những điều chưa được trải nghiệm thực tế.

Một người bạn của mình đã nói thế này:"tiền không quan trọng, không có nó con người vẫn có thể sống hạnh phúc được".Mình liền bật cười và hỏi lại bạn ấy:"cậu đang sống trong xã hội nào vậy?". Điều mình muốn liên tưởng giữa câu nói này và câu kết trong bài viết của bạn:"Riêng tôi-tôi sẵn sàng chấp nhận một mức lương đủ sống nhưng có môi trường làm việc tốt". Câu nói này là hợp lý và đúng nếu được đặt đúng hoàn cảnh và cá tính, năng lực của mỗi con người.

Bạn Mai thân mến, bạn đã bao giờ nghĩ đến cảnh những người đi làm song vẫn phải đi thuê nhà với bao khoản chi phí phát sinh khác chưa?thậm chí còn phải gửi tiền về cho bố mẹ dưới quê? nuôi em ăn học?...-> câu kết của bạn là phi thực tế. Hình dung đến tình huống thứ hai nhé: Bạn sinh ra trong một gia đình khá giả, mọi phương tiện đi lại và những chi phí khác được bố mẹ hỗ trợ, bạn không phải lo lắng nhiều về con đường mưu sinh cho cuộc sống của mình, ra trường bố mẹ lo công việc ổn định.....-> câu kết hợp lý. Song mình muốn phân tích thêm là nếu bạn là người cá tính mạnh, luôn muốn khẳng định mình trong xã hội, sống chủ động, tích cực, bạn không chấp nhận một cuộc sống có sự sắp xếp của cha mẹ, muốn đi bằng đôi chân của chính mình, muốn kiếm thật nhiều tiền để tự lập, bạn có chí và tài năng vậy lúc ấy câu kết của bạn cũng không hợp lý.

Xã hội nào cũng có sự cạnh tranh và ganh ghét. Một môi trường làm việc chuyên nghiệp và tôn trọng nhau, cởi mở, thân thiện ->mới chỉ được gọi là môi trường tốt. Vì thế môi trường làm việc lý tưởng như bạn nói không bao giờ có.

Điều cuối cùng trong cuộc trò chuyện, mình muốn nói với bạn là:"Hãy nhìn vào thực tế để sống, suy nghĩ và làm việc, sự trưởng thành của con người cũng từ đó mà nên".

Mình rất thích câu nói của bác Đỗ Đức Cường (người đã phát minh ra ATM): "Đừng bao giờ thỏa mãn với những gì mình đang có". Chào bạn  ^_^

 
   
     
  MsLeo (14/04/2007 11:38 PM) Có ích: 7/7    
 
Lương có thực sự quan trọng không? - Có, tôi chắc thế. Nhưng lương có là yếu tố quan trọng nhất không thì câu trả lời của tôi là tuỳ thuộc vào mục đích của từng người. Ở mỗi giai đoạn, mục tiêu của mỗi người sẽ khác nhau.

- Khi bạn vừa tốt nghiệp, chưa có kinh nghiệm thì cái bạn cần là kinh nghiệm chứ ko phải đặt ra mức lương của tôi là bao nhiêu.

- Khi bạn có kinh nghiệm làm việc rồi, bạn có thể nhảy việc để khẳng định mình thì lúc đó mới xét đến bạn muốn mức lương thế nào hay bạn cần một môi trường đào tạo tốt, nhiều cơ hội thăng tiến...

- Khi bạn đã có "của để dành" thì có thể lương không quan trọng, mà bạn cần những yếu tố khác như môi trường làm việc tốt, nhiều thử thách... hoặc công việc ổn định, an nhàn…

Nếu ai cho rằng lương không quan trọng thì có thể bạn không phải lo về tài chính hoặc bạn chưa từng đi làm hoặc bạn chưa đủ khả năng để khẳng định mình bằng lương hoặc bạn quá đam mê công việc hoặc bạn đích thực là nhà nghiên cứu. Bởi lẽ trong một giai đoạn nào đó, khi bạn cần tiền để giải quyết những vấn đề trong cuộc sống (lo cho gia đình, cưới vợ, nuôi con chẳng hạn) thì cho dù môi trường làm việc có tốt mấy mà lương chỉ ở mức trung bình hoặc dưới thì tôi chắc rằng bạn sẽ phải chọn lựa khi có một nơi làm việc khác lương cao hơn mời chào.

Tôi đã trải qua 3 nơi làm việc và hầu như tôi luôn phải làm nhiều việc cùng lúc để nuôi dưỡng đam mê, lý tưởng của mình. Tôi yêu thích một công việc mà thu nhập chỉ ở mức 2,5-3 triệu đồng/tháng dù môi trường làm việc rất tốt, dù tôi được đánh giá cao, nhưng dù tôi có cố gắng tăng năng suất làm việc thì mức thu nhập của tôi cũng chỉ đến thế. Tôi và một số đồng nghiệp lần lượt ra đi vì ở cái tuổi gần 30 của chúng tôi không thể sống chỉ với đam mê và lý tưởng mà không có chút tiền dự phòng. Dù được học tập nhiều nhưng chúng tôi luôn phải chạy đua với công việc, phải làm thêm việc bên ngoài, những nghề khác để tiếp tục làm việc theo đúng sở thích của mình.

Và đến một lúc nào đó nhìn lại, tôi đặt ra câu hỏi tại sao bạn bè tôi có thể đi du lịch bất cứ lúc nào, thậm chí du lịch nước ngoài, còn tôi thì cứ hì hục làm việc quanh năm mà vẫn không có tiền lẫn thời gian đi du lịch. Và tôi nhận ra rằng công việc yêu thích, môi trường tốt, lương đủ sống, có nhiều cơ hội học tập vẫn không ổn.

Tôi từng nghĩ thu nhập với công việc mà tôi cực yêu thích đó là không quan trọng, thế nhưng thực tế tiền lại rất quan trọng với tôi vì điều đó đã được chứng minh là tôi đã làm nhiều việc để có tiền. Và quả là vô lý khi bạn làm nghề phụ mà thu nhập gấp đôi nghề chính.

Đó là lý do giờ đây khi nghiêm túc nhìn lại, tôi và một số đồng nghiệp của tôi đã không thể gắn bó lâu dài hơn, bởi lẽ không thể làm việc tất bật quanh năm suốt tháng chỉ để nuôi dưỡng những đam mê, lý tưởng của mình mà chẳng thấy một tương lai tốt hơn, có thể đảm bảo cuộc sống sau này. Và thực sự là chúng tôi cũng không thể vì những đam mê, yêu thích của mình mà lờ đi trách nhiệm với gia đình.

Tôi chắc rằng lương là yếu tố rất quan trọng và có quan trọng nhất hay không là tuỳ vào mục tiêu trong từng giai đoạn của mỗi người.

Với tôi, ở thời điểm này, lương là yếu tố quan trọng nhất.
 
   
     
  nguyenliem (08/04/2007 08:20 PM) Có ích: 5/6    
 

Hoàn toàn đồng ý. Nhưng bạn có thể cho biết yêu cầu đầu tiên của bạn khi lựa chọn một công việc là gì không?

Cá nhân tôi nghĩ đầu tiên là lương, nhưng tất nhiên đó không phải là tất cả, giống như ý kiến của bạn. Ý của tôi là lương nên được đặt ở mức độ phù hợp để xem xét, không nên để ở vị trí quá thấp so với những yếu tố khác khi có liên quan đến việc đánh giá lựa chọn một công việc. Sẽ khó có thể tiến thêm một bước nào nếu như ngay từ đầu bạn biết rằng lương mình nhận sẽ rất thấp - điều này tôi có thể khẳng định một cách không ngần ngại.

Bạn có đồng ý với tôi điều này không?

Rất tiếc là thời gian không có nhiều và tôi cũng chưa thể hiện được tốt nhất cảm nhận của tôi về vấn đề bạn nêu ra. Nhưng xét toàn diện, tôi thích bài viết của bạn và sẽ rất lưu ý đến quan điểm này của bạn trong những lựa chọn công việc sau này của tôi.

 
   
     
  gocnhomayman (05/04/2007 08:45 PM) Có ích: 3/3    
 
Trả lời anh rongreu, "nếu có một điều ước, bạn sẽ ước gì?" - Em sẽ không ước gì cả. Vì em không thích và cũng không mong những điều có được từ trên trời rơi xuống mà không có chút công sức cố gắng của mình. Những thành quả có được từ sự lao động của chính mình mới đáng được trân trọng - Không trông chờ và cũng không mong ước những chuyện như đi ra từ cổ tích. Em rất thích câu nói của Mai An Tiêm:" Của biếu là của lo, của cho là của nợ".
 
   
     
  vudungonline (05/04/2007 03:54 PM) Có ích: 2/2    
 
Ttôi nghĩ lương không phải là mục đích để các bạn phấn đấu, thứ mà các bạn cần hướng tới là trau dồi kinh nghiệm và năng lực chuyên môn. Một khi trình độ chuyên môn của bạn vững ắt hẳn bạn sẽ có một công việc tốt và mức lương hậu hĩnh.
 
   
     
  gocnhomayman (26/03/2007 01:13 PM) Có ích: 4/5    
 

Xin chào anh thattran, lúc ở dưới quê, em đã nhìn thấy tranh luận của anh, rất muốn trả lời ngay nhưng máy móc vớ vẩn quá nên đành để đến hôm nay. Rất trân trọng những ý kiến chia sẻ rất thẳng thắn của anh. Vâng, em cũng hiểu sức mạnh của số đông. Tuy nhiên, đã có bao giờ anh thấy trong một dòng người đua nhau theo một hướng, bỗng nhiên có một người rẽ theo hướng khác rồi ào ào sau đó người khác chạy theo anh ta không?

Là sinh viên, bản thân em cũng đã trải qua nhiều khoảng thời gian vô cùng thiếu tiền. Điều em nghiệm ra được là khi thiếu tiền , đầu óc con người luôn quẩn quanh "tiền, tiền và tiền" chẳng nghĩ ra được cái gì khác. Khi đó con người dường như ngu đi, chẳng thể tập trung học hành được vì cứ mãi nghĩ đến tiền. Sau này, em nhận ra, lúc thiếu tiền nhất là lúc cần thiết phải gạt bỏ ý nghĩ về tiền sang một bên. Tiện đây ,em xin chia sẻ với mọi người một câu chuyện nhỏ. Hy vọng là nó có ích.

Khoảng 1 năm về trước, trong lúc phỏng vấn xin việc part-time ở Nestlé Việt Nam, người phỏng vấn là một anh chàng 8X. Sau cuộc phỏng vấn, bọn em có một buổi trò chuyện thân tình.
-   Bọn em nghe nói Nestle tuyển dụng khó lắm. Làm sao mà anh được tuyển vào hay vậy?
-  Đúng là Nestle tuyển khá khó.Anh cùng một số rất ít bạn nữa được tuyển khi đang học năm thứ 4 sau kết quả test IQ toàn quốc của Nestlé. Tuy nhiên, hiện giờ thì những người đó đã chuyển sang làm cho Unilever và các tập đoàn đa quốc gia khác.
-  Vậy sao anh không đi?
-  Ở đây anh được thực hiện tất cả các ý tưởng mới của mình. Sếp của anh mỗi lần gặp đều hỏi” cậu có việc làm mới để giao cho tôi không đấy?” Hơn nữa các chế độ bảo hiểm ở đây là rất tốt. Ngoài ra mỗi năm anh đều được sang nước ngoài đào tạo một thời gian. Nhưng cho dù ở Unilever hay nơi khác có chế độ đãi ngộ tương tự hoặc tốt hơn thì anh cũng không đi.
-  Vì sao vậy?
-  Họ đã "lôi" mình từ ghế giảng đường đại học về đây, tạo điều kiện hết mức cho mình vừa học vừa làm. Họ đã bồi dưỡng, đã đào tạo mình trưởng thành như hôm nay. Con người sống ở đời phải có tình nghĩa, sống phải có trước, có sau em ạ.

Không biết mọi người nghĩ sao, nhưng em rất trân trọng con người này. Em ủng hộ tư tưởng của anh ấy.

 
   
     
  thattran (24/03/2007 08:06 PM) Có ích: 3/3    
 

Bài viết và cảm nghĩ của bạn có tính nhân văn. Nếu xét về một cá nhân cụ thể nào đó, có thể bạn đúng. Thế nhưng, khi phân tích một vấn đề nào đó, bạn phải đứng trên góc độ số đông. Không phải tất cả mọi người đều cho tiền lương thật sự quan trọng, nhưng hiển nhiên số đông đều đồng ý như thế. Nếu bạn không tin, hãy tự mình khảo sát xem sao?

Đặt vấn đề: giả sử bạn là một chủ doanh nghiệp, và môi trường làm việc trong doanh nghiệp của bạn xem như là tốt, vậy lúc đó bạn sẽ trả lương cho công nhân viên mình thế nào? Bạn sẽ nói với người ta rằng: ở đây là môi trường làm việc tốt nhất, các anh chị hân hạnh có được điều đó, cho nên các anh chị cố gắng mà làm việc, chuyện lương bổng không quan trọng, tôi sẽ trả lương cho các anh chị thấp thôi. Chắc bạn biết kết quả rồi chứ? Bài viết của bạn Đạt Eric rất hay, sức lao động là hàng hóa, mà hàng hóa thì giá cả của nó xác lập theo quy luật cung cầu. Đúng, môi trường làm việc rất quan trọng, nhưng lợi ích bạn đem lại cho công ty là to lớn thì đòi hỏi về lương bổng hợp lý là cần thiết.

Quốc gia còn phải cố gắng làm giàu thì sao bạn lại phải chịu chấp nhận như thế. Làm giàu chính đáng là điều cần phải khuyến khích bạn ạ. Tư tưởng an phận sẽ kiềm hảm sự phát triển của Quốc gia. Tất nhiên, trong cuộc sống, nếu bạn được cái này thì bạn phải đánh đổi cái khác. Tùy bản thân bạn cho cái nào quan trong nhất mà đưa ra quyết định đúng đắn nhất cho mình. Xin nói cho bạn rõ là không có môi trường làm việc nào là tốt nhất và cũng không có nơi nào là tệ nhất, chỉ có điều bạn phải biết thích nghi và tự điều chỉnh mà thôi.

Chúc bạn thành công. thattran

 
   
     
  dragon (24/03/2007 02:13 PM) Có ích: 3/3    
 

Hy vọng diễn đàn này sẽ thảo luận sôi nổi hơn nữa. Tôi là người mới gia nhập diễn đàn lên còn nhiều điều phải tìm hiểu. Tuy nhiên tôi có một số nhận ý kiến sau:

- Tiền không phài là vấn đề mà vấn đề là không có tiền. Như bạn Quocnguyen84 co ý kiến rồi, Tôi cho rằng lương phải đủ sống cho mình, cho con cái mình và tích lũy cho mai sau. Tuy nhiên chúng ta cần khởi đầu là có việc để tích lũy kinh nghiệm trước. Hiện nay có nhiều công ty tuyển người đòi hỏi có kinh nghiệm làm việc nếu sinh viên ra trường mà không đi làm thì làm sao có kinh nghiệm?

- Lương phải gồm tổng thu nhập. Có công ty trả lương không cao nhưng họ có hệ thống đào tạo tốt mình có thể vừa làm vừa học trong công ty. Có công ty trả lương cao nhưng làm căng thẳng không thể đi học được thì sẽ bị tụt hậu.

- Hard skills và Soft skills thì hiện nay sinh viên Việt Nam học trong nước chỉ có kỹ năng kỹ thuật còn thiếu nhiều kỹ năng sống. Như vậy thì họ sẽ tích lũy ở đâu ? Trình độ giáo dục hiện nay so với các nước khác thì còn tập trung vào lý thuyết quá nhiều. Đi học Đại học, cao học mà còn phải điểm danh...

 
   
     
  NKT (14/03/2007 05:33 PM) Có ích: 4/4    
 

Người xưa có câu: "Phú quí sinh lễ nghĩa" hay "bần cùng sinh đạo tặc"... cũng để nói lên mức độ ưu tiên cho cuộc sống con người đó sao? Khi bạn không còn lo đến ngày mai ta sẽ sống như thế nào? Thì có lẽ đã đến lúc con người bắt đầu nghĩ về các ưu tiên khác...

Abraham Maslow (April 1, 1908 – June 8, 1970) đã đưa ra những thang bậc của nhu cầu con người. Với cấp độ từ thấp đến cao, con người có những ưu tiên cho cuộc sống của mình. Bắt đầu là những nhu cầu sinh lý như ăn, mặc ở... sau đó là những nhu cầu cao hơn... Thiết nghĩ cũng là phù hợp với sự phát triển của nhu cầu mà từng người trong mỗi giai đoạn xã hội ưu tiên.

 
   
     
  gocnhomayman (13/03/2007 08:30 AM) Có ích: 3/3    
 

Xin chào chị vikavp. Đọc xong câu chuyện chị kể, em thoáng buồn. Phần đầu câu chuyện khá giống cuộc sống trước đây của em, nhưng hi vọng là những ngày tháng sắp tới của em sẽ không giống phần sau câu chuyện.

Những điều không may như từ trên trời rơi xuống có lẽ ngay lúc đó sẽ làm con người ta bị “ngạt thở”. Nhưng em nhớ đến câu chuyện “ Tái ông thất mã” Không hẳn những gì đã xảy ra hoàn toàn là không tốt cho người bạn của chị. Theo kiểu "con cá sổng không phải là con cá to". Con cá sổng để một con cá to hơn có cơ hội đến” :D .Em tin chắc chắn rằng giờ đây , với sự bản lĩnh và vững vàng của mình, bạn của chị đang có một cuộc sống tốt hơn cả khi còn đang làm trong công ty ấy. “Phía trước là bầu trời”. Em vẫn luôn tâm niệm như thế để cố gắng.

Tâm niệm của ông Tiến sĩ gì đó cũng rất đúng. Thật ra mình làm việc là vì chính mình đó thôi, chẳng phải là vì công ty đâu. Vì chính mình nhưng phải là những mục đích trong sáng. Theo kiểu “trong lợi ích của ta có lợi ích tập thể và trong lợi ích của tập thể có lợi ích của ta”. Em nghiệm ra rằng chỉ khi mình làm việc gì đó xuất phát từ chính bản thân mình thì dù gặp phải vấn đề gì cũng sẽ không hụt hẫng,vượt qua và đứng vững.

 
   
     
  dangkhoi (12/03/2007 01:07 PM) Có ích: 6/6    
 

Sau đây mình xin mạn phép được trình bày quan điểm của mình:

Đầu tiên là xác định đi làm là để làm gì, vì mục đích gì?

Nếu làm vì đam mê, yêu thích công việc thì lương đâu phải là vấn đề. Cái quan trọng là công việc đó có thỏa mãn đam mê của mình không.

Ví dụ nhé: những người làm việc nghiên cứu hoặc nghệ thuật thì đa số phải đam mê, và nhiều người không xem tiền hay địa vị là gì cả ( http://www.vnexpress.net/Vietnam/The-gioi/Tu-lieu/2006/08/3B9ED764/ )
Còn lại đa số thì đam mê ít hơn và quan tâm đến lợi ích từ công việc nhiều hơn (lương, thưởng, địa vị, tiếng tăm...) :D

Nhóm đầu tiên không cần thảo luận nữa, chúng ta tập trung vào nhóm thứ 2.
Kế hoạch của bạn cho 5, 10 năm tới hay xa hơn nữa là gì?

  • Bạn quyết định gắn bó với công việc này? Lúc này thì những yếu tố như cơ hội thăng tiến, lương thưởng, môi trường làm việc, đãi ngộ có lẽ đều cần phải quan tâm.
  • Bạn dự định sẽ đi học tiếp? Khi đi học về bạn tiếp tục làm lĩnh vực này hay chuyển lĩnh vực khác? Dường như công việc lúc này chỉ là bước đệm thôi nên bạn cần công việc có thời gian, tạo cho bạn nhiều cơ hội học tập. Nếu sau khi học xong vẫn tiếp tục lĩnh vực đó thì công việc phải có  những khó khăn để giải quyết thu, thập kinh nghiệm.
  • Bạn chỉ xem giai đoạn này là học hỏi, tập luyện hay tích lũy kinh nghiệm cho tương lai? Vậy thì cứ thử những công việc nhiều mới lạ, nhiều lĩnh vực, nhiều thử thách, nhiều cơ hội. Có thể chuyển vài công ty khác nhau. Một số anh đã khuyên tớ: "khi ra trường hãy làm những công ty lớn khoảng 1 năm để họ huấn luyện kĩ năng và đào tạo cho mình. Sau đó xin làm cho các công ty nhỏ để thử sức nhiều hơn: làm quản lý, leader... Sau đó có thể trở lại công ty lớn với một vị trí và ưu đãi cao hơn hẳn hoặc tự mình làm chủ :) "

Ý kiến khác chưa nghĩ ra được :D Nếu chưa có câu trả lời cho phần này rõ ràng thì cứ để đó và qua phần tiếp.

Những yếu tố nào ảnh hưởng đến lương của bạn?

Khả năng của bạn đáng giá bao nhiêu? Bạn dựa vào đâu để đưa ra giá đó?

Dường như rất ít người mới ra trường có được khả năng định giá trị bản thân ( không phụ thuộc công ty lớn hay nhỏ, vị trí nào...) Chúng ta thường chỉ so sánh với người xung quanh, nghe thông tin từ người khác  và không muốn thua kém ai cả. Nếu có sự tư vấn tốt và phân tích chu đáo thì ta có thể biết được tương đối chính xác giá trị bản thân và không chấp nhận những công việc không xấp xỉ giá trị đó. Có thể mọi người cho là vội vàng vì chưa biết công việc thế nào nhưng theo tớ thì: công việc cũng có giá của nó, nếu việc đơn giản thì không thể lương cao và ngược lại lương cao thì việc không thể nhẹ nhàng. Và nếu bạn có trình độ thì sao lại làm việc nhẹ nhàng, nó không sướng tí nào cả, giống như lấy "đại bác bắn ruồi" vậy :D

Mục đích của bạn là gì? Lương ban đầu cao và không tăng hay sau một năm, vài năm sẽ cao? Một vài công việc tính chất không thay đổi theo thời gian nên lương ban đầu cao nhưng không tăng và ngược lại có nhiều công việc lương thấp nhưng tăng rất nhanh. Vì nó đòi hỏi bạn phải chứng tỏ khả năng của mình, khả năng đến đâu tăng theo đến đó. Một anh HR từng nói với mình "em yên tâm, nếu em giỏi thì công ty sẵn sàng tăng lương để giữ em lại".

Một điều tớ nói thêm: lương là tiền, mà tiền chỉ là công cụ thôi. Lương cũng chỉ thể hiện vai trò  trung gian. Công việc cũng có thể có nhiều yếu tố khác để đánh giá mà lương chỉ là cái dễ thấy, dễ so sánh nên thường được thảo luận, nó không thể "đại diện hoàn toàn cho một công việc".

Nhân tiện nói thêm về môi trường làm việc. Cái này là khó nói lắm, tùy từng người mà thích hợp với một môi trường khác nhau. Không phải cứ phải là mọi người quan tâm nhau, giúp đỡ nhau mới là tốt.

Một con người cạnh tranh thì nên vào một môi trường nhiều cơ hội và cạnh tranh. Và không nhất thiết những người làm chung với mình giúp đỡ và quan tâm mình, điều này mình hoàn toàn có thể có được từ những người bạn, người thân của mình. Và một số công việc lại cần nhiều quan hệ từ bên ngoài hơn quan hệ trong công ty.Cái này chỉ là ví dụ thôi vì thời gian mình gạp những đồng nghiệp nhiều hơn, thường xuyên hơn, họ hiểu việc của mình nhiều hơn nên thường sẽ là bạn của mình :D

Một điều quan trọng khác là: chúng ta hoàn toàn có thể thay đổi môi trường của mình. Nếu bạn giỏi thì bạn hoàn toàn có thể làm cho người khác tuy ghen tị nhưng vẫn phải khâm phục và chấp nhận bạn. Và một phong cách chuyên nghiệp thì phải tách biệt được công việc và tình cảm, chỉ có thể bổ sung cho nhau chứ không được gây trở ngại.

 
   
     
  vikavp (12/03/2007 12:32 PM) Có ích: 5/5    
 

Nhân dịp đọc những "trăn trở" của gocnhomayman và thảo luận của nhiều thành viên khác, tôi chợt nhớ đến một nỗi niềm đã được cất giấu từ hai năm về trước của một người. Tôi xin được kể ra để các bạn cùng chia xẻ.

Người ấy cũng có một thời niên thiếu vất vả, phải phụ giúp gia đình làm nhiều việc từ đồng án đến chăm sóc luống rau, vườn cà... rồi hàng đêm trong lúc mọi người đang say giấc nồng thì người ấy phải theo mẹ gánh những gánh rau, cà... nặng trĩu đi bộ hơn 2 km ra chợ bán cho kịp chuyến xe chở hàng vào thành phố. Khi còn là sinh viên người ấy cũng có những suy nghĩ gần giống như gocnhomayman: muốn tìm được việc thích hợp và kiếm được nhiều tiền.

May mắn thay, người ấy đã tìm được công việc trong một công ty nước ngoài với quy mô có thể gọi là khá lớn. Nhận được mức lương thử việc 200$/tháng vào thời điểm năm 1995 quả là rất hãnh diện với bạn bè cùng lứa, và 1 tháng lương này bằng thu nhập của gia đình làm nông gần cả năm trời. Vì thế, người ấy lại càng phấn đấu để được thăng tiến càng cao càng tốt. Tuổi trẻ thường hay rơi vào tình trạng gọi là "ngựa no háu đá", cái gì cũng muốn làm và làm cho bằng được. Lại thêm một lần may mắn khi người ấy được công ty đưa đi đào tạo chuyên môn ở nước ngoài một năm. Cả công ty rất hãnh diện vì người ấy đã làm cho mọi người trong tập đoàn trên thế giới biết về Việt Nam nhỏ bé nhưng có những con người chăm chỉ, thông minh; biết về một chi nhánh của tập đoàn ở Việt Nam qua việc thường xuyên tham gia viết báo nội bộ cho tập đoàn, đại diện cho toàn học viên trong khóa học (từ 9 quốc gia) phát biểu chào mừng trong lễ đón nhận nhân viên mới được tổ chức 1 năm 1 lần của tập đoàn…

Khi gặt hái được thành công và nhận được nhiều lời khen ngợi, người ấy phấn đấu đến mức quên đi cả gia đình và hạnh phúc của riêng mình, làm tất cả mọi việc từ to lớn đến vặt vãnh mà không chút đắn đo. Đã qua ba nhiệm kỳ thay đổi Ban Giám Đốc nhưng người ấy vẫn thích nghi tốt và chiếm được cảm tình của đồng nghiệp cũng như với những cấp trên khó tính nhất. Tất nhiên, sống ở đời được cái này sẽ thiệt cái kia, được nhiều người thích sẽ có một số người không thích!

Chuyện không có gì đáng nói nếu như sau bốn tháng nhậm chức, "ông Tổng" mới đã đảo lộn hết mọi thứ được tạo dựng từ hơn 10 năm qua. Toàn bộ Ban giám đốc người nước ngoài đều thay bằng người mới! Và không ngoại lệ, sơ đồ tổ chức của người Việt cũng bị xáo trộn tung cả lên. Bị "điểm chỉ" đầu tiên là người ấy vì mỗi tội "người Việt có cơ hội tiếp xúc nhiều nhất và hiểu rõ nhất việc làm của Ban giám đốc cũ!" và được điều sang bộ phận mới “ngồi chơi xơi nước”, thay vào vị trí đó là một em trẻ trung, mắt lúng liếng, xinh như hoa. Quyết định đó được đưa ra trong vòng một ngày khiến ai cũng cảm thấy ngờ và bất bình, còn người ấy thấy mình như trên ngọn cây cao rơi xuống vực thẳm! Thế là chấm hết một chục năm trời phấn đấu quên thân mình!

Sau đó không lâu, những thành viên được gọi là nòng cốt trong công ty lần lượt phải tự rút lui khi cảm thấy không chịu đựng được cách làm việc của Sếp mới. Sếp không bao giờ đuổi người mà chỉ thay sơ đồ tổ chức bằng cách thăng chức vượt bậc cho những người có chức vụ thấp hơn lên ngang bằng hoặc qua mặt “đối tượng” cần thay thế; hoặc đưa những người chưa từng biết quản lý là gì nhưng rất giỏi làm theo mệnh lệnh cấp trên lên nắm những vị trí then chốt. Sếp tuyên bố: “tôi không là ông O. và tôi sẽ không làm như ông O. đã từng làm” (ông O. là người được tất cả mọi người trong công ty rất thần tượng và tôn kính về cách quản lý giỏi và tính nhân từ). Cách làm việc như thế của Sếp mới khiến cho tất cả nhân viên trong công ty rất bất bình và không ai bảo ai họ lần lượt ra đi. Riêng Sếp cứ thắc mắc “sao người Việt Nam kỳ lạ thế, ban đầu ra đi từng người và có xin phép, dần dần kéo nhau đi đồng loạt và không hề báo trước khiến cho tình hình hoạt động của công ty bị ảnh hưởng nghiêm trọng!”

Thế đấy, đồng nghiệp người ấy thì nguyền rủa Ban Giám Đốc công ty “vắt chanh bỏ vỏ”, còn tôi thì rất tâm đắc với lời kể của một vị Tiến sĩ nọ về tâm niệm của ông và bạn bè ông rằng: “tội gì phải cống hiến cho công ty, phải làm việc trước tiên là vì chính bản thân mình”! Còn các bạn nghĩ sao?

 
   
     
  TranTriDung (11/03/2007 10:59 PM) Có ích: 2/2    
 

Một thống kê nho nhỏ với SAGA. Bài viết Mất cân bằng ở thị trường chứng khoán Việt Nam qua lăng kính cổ phiếu FPT được quan tâm rất nhiều hiện có 19 bình chọn, 45 thảo luận và 3379 lượt bạn đọc. Suy nghĩ về "tiền lương và công việc" của gocnhomayman hiện tại có 50 bình chọn (hình như toàn 5 sao), 18 thảo luận (thêm đoạn này nữa là 19) và gần 700 lượt bạn đọc. Từ đây có thể rút ra:

1. Chứng khoán là được quan tâm nhưng không đó chưa phải tất cả câu chuyện. Còn có nhiều cái đáng chú ý khác.

2. Tiền lương, thu nhập, và môi trường làm việc, rộng hơn là vấn đề con người và văn hoá trong tổ chức tồn tại ở mọi doanh nghiệp và công sở. Đây là mối băn khoăn từ cả hai phía: người lao động và người sử dụng lao động.

 
   
     
  rongreu (11/03/2007 10:09 PM) Có ích: 2/2    
 

“Cả ông giáo sư rất nổi tiếng của tôi ngày xưa cũng dạy tôi thế: "mày phải kiếm thật nhiều tiền vào." Nếu cả tôi và ông ấy cùng sai thì quả là đáng tiếc cho nền học vấn châu Âu. “

Cùng đúng chứ? Ý là ông thầy bảo kiếm thật nhiều tiền vào. Nhưng nếu cả anh và thầy cùng nghe theo mệnh đề đó thì không lo nghiên cứu mới dẫn đến đáng tiếc cho cả nền học vấn châu Âu chứ!

Mà em thì hy vọng anh hãy đúng đi mà vẫn không là đáng tiếc cho nền học vấn Việt nam thế mới hay. Vì sao lại trái ngược như thế. Vì anh giàu có thì anh sẽ giúp được nhiều sinh viên có tư chất tốt để phát triển, anh sẽ thực hiện được nhiều dự án mà anh mơ ước.

 
   
     
  TranTriDung (11/03/2007 09:01 PM) Có ích: 2/2    
 

Một chút với ý kiến trao đổi của quocnguyen84: môi trường làm việc để từng người gắn bó là gì nếu không phải là nơi bạn được chia sẻ thành công và khó khăn với cả tập thể. Các tình huống khó khăn bạn nêu ra đều đúng và thường xảy ra trong cuộc sống. Tự mình phải giải quyết khó khăn thôi, nhưng đừng bỏ qua bạn bè và đồng nghiệp.

 
   
     
  songoku (11/03/2007 08:11 PM) Có ích: 8/8    
 

Bài viết của gocnhomayman hay lắm, anh tin rằng đó là một lời nhắc nhở nhẹ nhàng mà hữu ích, giúp cho nhiều người đang phải băn khoăn lựa chọn con đường phía trước của mình một cách nhìn mới, một hướng suy nghĩ đầy tính nhân văn và đôi khi là cả cho lối sống của mình.

Anh cũng đang trong giai đoạn đi tìm việc, lương, môi trường làm việc, khả năng thành đạt của bản thân luôn là những yếu tố được đặt lên hàng đầu trong sự tính toán của mỗi cá nhân. Tuy nhiên, với anh, còn một yếu tố rất quan trọng nữa, đó là năng lực của bản thân mình. Người ta thường khó chịu trong một chiếc áo nhỏ hơn là một chiếc áo to, nhưng muốn mặc chiếc áo được đẹp nhất, chiếc áo đấy phải vừa với bản thân mình.

Hiểu được năng lực của bản thân, biết mình có thể làm gì, mình muốn làm những gì, và mình sẽ làm được đến đâu, quan trọng hơn là mức lương ấy là bao nhiêu, môi trường công việc thế nào. Em có thể nhận được mức lương cao, nhưng mọi người vẫn yêu quý và kính nể em nếu khả năng của em xứng đáng với điều đó, và nếu như một môi trường làm việc tốt mà không dẫn đến hiệu xuất công việc tốt, bản thân trưởng thành nhanh, và thù lao xứng đáng, thì cũng cần phải xem xét lại môi trường làm việc ấy tốt ở điểm nào? Tốt để làm việc hay tốt để giải trí, điều ấy khác nhau!

Tìm hiểu năng lực của bản thân mình khó hơn tìm hiểu về mức lương, khó hơn tìm hiểu về môi trường làm việc, vì mức lương thì có sẵn rồi, môi trường làm việc thì có thể nhìn phong cách mọi người là hiểu. Chỉ có năng lực bản thân là đôi khi ngay chính cả bản thân mình cũng không hiểu hết được, vì năng lực ấy thay đổi tùy theo nỗ lực của mình.

Chúc em sẽ là người phụ nữ thành công và hạnh phúc, cô bé nhân hậu à.

 
   
     
  gocnhomayman (11/03/2007 11:30 AM) Có ích: 6/6    
 

Dưới đây là một số ý kiến trao đổi trực tiếp của anh rongreu :

Môi trường làm việc không phải là con người,  mà là môi trường được thử thách, được thử nghiệm các ý tưởng và khả năng mình, bên cạnh đó môi trường đối xử với đồng nghiệp sẽ tạo nên tính nhân văn , văn hóa công ty trong đấy.

Lương không phải quan trọng nhất đối với người có khả năng mà phải nhấn mạnh đến tính khen thưởng , cơ chế thưởng phạt  trên hiệu quả nhằm kích thích sáng tạo. Chính sự cạnh tranh theo hiệu quả sẽ thúc đẩy sáng tạo một google như ngày nay. Đấy mới là hai điểm khác biệt về suy nghĩ

Việc lựa chọn nơi làm việc , nếu bạn muốn sau này làm chủ thì hãy ra va chạm nhiều môi trường và phải làm từ A-Z dù các việc nhỏ nhất. Chính vì vậy những ai làm cho doanh nghiệp Nước ngoài khó ra làm chủ và khó thành công hơn những ai va chạm từ môi trường tư nhân vì họ biết “ luật chơi một cách khoa học và phi khoa học” . Họ uyển chuyển và linh hoạt hơn trong mọi tình huống chứ không như những người làm ở công ty nước ngoài.

Một người tự xưng là có tri thức và có tài phải giàu có. Vì sao? Vì một người có tài , có tri thức giàu có họ sẽ sống có ích hơn cho cộng đồng và họ sẽ sống nhân văn hơn. Nếu giả dụ , 100 người lừa gạt giàu có thì đâu có bằng một người giàu tri thức, có sự chia sẽ chứ, nên tri thức mà không giàu là tri thức vất đi. “ Mọi lý thuyết đều là màu xam.. chỉ có cây đời là mãi xanh tươi”—Goethe( đại văn hào Đức). Bạn hãy  kiếm tiền bằng sự sáng tạo của bạn. Hãy càng giàu càng tốt trong giới hạn có thể.Nhưng quan trọng là bạn kiếm nó như thế nào? Và biết tiêu thế nào cho có ý nghĩa nhất.

Đối với tôi , nghèo là có tội đối với đất nước, mọi người ai ai cũng giàu có , nhà nhà giàu có thì đất nước mới vững bền, mới là con Rồng Việt Nam được.Hãy nhìn qua nước Nhật, nước Hàn quốc mà tự hổ thẹn với lòng đi! Ngay cả Đài Loan, tại sao họ giàu? Để rồi họ vào thuê người Việt Nam, khai thác tài nguyên, hay tại vì ta chưa đủ giàu để đầu tư ra ngoài?

Kinh doanh là môi trường khắc nghiệt. Nhưng những ai sẵn sàng để tự lập thì hãy trải qua nhiều môi trường. Chính môi trường đó sẽ dạy cho bạn nhiều điều mà không một sách vở nào dạy bạn được. Theo kinh nghiệm của tôi thì sau một vài năm ở một chỗ làm thì tư duy của bạn sẽ bị ù lì đi. Vì chính các mối quan hệ tương tác làm việc không có một sự va chạm nữa, bạn sẽ thấy mất đi các định hướng mới tương lai. Hãy đa dạng môi trường làm việc và trải nghiệm nó bằng tất cả các sự  va chạm

Nói thêm về chọn việc làm. Chọn việc làm cũng là chọn thời cơ. Ví dụ trong giai đoạn cổ phần hóa , thì ai làm ở doanh nghiệp nhà nước cổ phần hóa thì lợi hơn. Thế tại sao bạn không vào làm ở đó? Không phải là bạn cơ hội mà là cả hai cùng có lợi. Vì sao? Vì bạn sẽ góp tri thức mới, doanh nghiệp hiệu quả hơn . Còn bạn sẽ được đền đáp bằng cổ phần. Còn DN nước ngoài thì bạn học được ở họ sự chuyên nghiệp, tác phong , kinh nghiệm ,tri thức mới…. Hãy thử qua hết đi cho biết , quan trọng là cái đích của bạn là gì? Để bạn lựa chọn món ăn cho mình. LINH HOẠT VÀ CHỌN THỜI CƠ mới là điều quan trọng. Bởi chính bạn mới hiểu bạn cần gì nhất.

Nếu có một điều ước , bạn sẽ ước gì? Sẽ có giải thưởng cho người nào có câu trả lời hay nhất cho câu hỏi này. Thời hạn là 1 tuần. Phần thưởng tượng trưng là 100.000 cho câu trả lời mà Rongreu thấy hay nhất. Hay hơn câu trả lời của Rongreu. Câu trả lời của Rongreu có thể nêu  ra hoặc không nêu ra tùy tình huống.  Đấy cũng là ví dụ sinh động cho ý thứ 2. Chính sách khen thưởng kích thích sáng tạo, chứ không phải nói suông. 100.000 đồng cho một câu trả lời nhỏ xíu! Đáng để bạn” vắt óc “đấy chứ!

 
   
     
  quocnguyen84 (11/03/2007 10:11 AM) Có ích: 7/7    
 

Khi em có gia đình, có con, phải tự túc tất cả mọi thứ thì lúc đó em mới ý thức được giá trị của đồng lương.

Bây giờ ba mẹ cắt hết mọi khoản tiền cho em, em không còn một xu dính túi, thì điều đầu tiên em phải làm gì? "Vò tóc bứt tai, sao kì vậy trời, chạy ra chạy vào không yên: tự nhiên cắt hết tiền của con là sao, con hổng chịu đâu, rồi khóc nhè hay gì đấy?" Nhưng ba mẹ vẫn giữ nguyên ý định và sau đó, tất nhiên em phải tự đi tìm việc: "Tìm báo đọc nè, lên mạng săn việc nè, hỏi bạn bè: ê, có chỗ nào tuyển người đi làm không, chỉ tao với?  v.v... "Rồi em tìm được một nơi làm việc , nơi đó mọi người làm việc chan hòa với nhau và em có được khoản  tiền vừa đủ sống hàng tháng. Nhưng chao ôi, học phí của em bữa này tăng lên, rồi ba mẹ gọi lên: con ơi! Bố lại ho rồi, nằm liệt gường mấy tuần nay, con còn tiền không, gửi về cho ba mẹ một ít!

Giả sử em có 2 đứa con (vô lí tí): đứa đang nằm viện, đứa đòi tiền nộp học phí ...thì em phải làm sao? Nếu đang có một nơi làm việc lương cao hơn, điều kiện làm việc tệ hơn? ... Lúc đó em làm như thế nào, hay vẫn tiếp tục làm chỗ cũ mặc cho con đau, kệ cho ba ốm, cho con thất học ...

Theo anh khó có thể tìm được một nơi làm việc hoàn hảo. Quan trọng là phải tập thích nghi với hoàn cảnh, thích nghi với từng nơi làm việc...Còn tiền là phương tiện sống, em sẽ không thể sống thoải mái, hạnh phúc nếu cái phương tiện đó quá tệ!

 
   
     
  Vuong (02/03/2007 06:54 PM) Có ích: 2/2    
 

Tôi thì nghĩ là trước khi tiền trở thành phương tiện, thì phần lớn thời gian nó phải là mục đích cái đã. Phương tiện hay mục đích, đó là tùy vào giai đoạn. Hồi xưa tôi cũng đọc câu phương ngôn "tiền là mục đích" và tâm nguyện với nó như đinh đóng cột, chắc mẩm tới mức ai nói khác là khăng khăng cãi lại. Sau này tôi phát hiện ra tôi sai, nó là phương tiện ở tuổi ngoài 65, hoặc có thể trẻ hơn nếu đã rất giàu. Còn nếu chưa có đủ phải lao đi mà làm ra nhiều, càng nhiều càng tốt.

Cả ông giáo sư rất nổi tiếng của tôi ngày xưa cũng dạy tôi thế: "mày phải kiếm thật nhiều tiền vào." Nếu cả tôi và ông ấy cùng sai thì quả là đáng tiếc cho nền học vấn châu Âu.

Một lời chân thành đấy,

 
   
     
  gocnhomayman (02/03/2007 06:47 PM) Có ích: 4/6    
 

Em nghe anh Đạt Eric, Haimh, Baby chia sẽ, có cảm giác như thực tế cuộc sống là phũ phàng lắm. Baby đã từng có những suy nghĩ như em, còn bây giờ? Baby có thể chia sẽ với em những sự kiện gì khi đi làm đã khiến Baby thay đổi? Không hiểu sao, em vẫn rất có lòng tin vào cách nghĩ, cách sống của mình. Em vẫn tin rằng hành động của mình sẽ bị dẫn dắt bởi chính ý nghĩ, quan điểm của mình. Nếu mình cho điều gì là quan trọng thì mình sẽ hành động như thế, và cuộc sống sẽ diễn ra đúng như vậy!

Cảm ơn Haimh đã cho mở cho em thêm một hướng nghĩ: “xấu tốt phụ thuộc vào bạn sẽ làm gì? Đóng góp gì cho xã hội?” Em rất trân trọng những con người biết sống và cống hiến cho xã hội.

Tiền chỉ là phương tiện thôi chứ đâu phải là mục đích của con người, phải không?

 
   
     
  Baby (02/03/2007 04:57 PM) Có ích: 1/2    
 

Trước khi bắt đầu đi làm mình cũng đã từng có suy nghĩ trong sáng như bạn đấy. Và ước mơ cũng chỉ là mơ ước mà thôi. Bạn không thể đánh đổi tất cả để có được thật nhiều tiền nhưng khi bạn không có tiền hãy thử xem bạn có thể làm được gì?

Tôi không cho rằng có tiền là có tất cả nhưng dù sao cũng nên nhìn giá trị cuộc sống ở góc độ thực tế hơn.

Rất muốn chia sẻ với bạn!

 
   
     
  haimh (01/03/2007 01:19 AM) Có ích: 2/2    
 

Theo tôi chẳng quan trọng là bạn sẽ làm ở đâu? và có được mức lương bao nhiêu? Cuộc sống sẽ trả lời cho bạn biết thực sự bạn cần điều gì? Cái này thì cần có thời gian. Tôi tin với bản lĩnh của bạn, bạn sẽ có những quyết định đúng đắn và trải nghiệm của bạn sẽ giúp bạn rất nhiều khi đưa ra các quyết định đó. Vào làm cho doanh nghiệp nước ngoài chưa phải là xấu, làm việc cho DN trong nước (tư nhân, nhà nước) chưa phải đã tốt !!! Xấu tốt phụ thuộc vào bạn sẽ làm gì? Đóng góp gì cho xã hội. Tôi lấy ví dụ, bạn sẽ lựa chọn thế nào nếu:

1. Làm việc cho DN nước ngoài nơi bạn có thể học hỏi được cung cấp "Kinh doanh văn minh", các kỹ năng làm việc hiệu quả, đường lối tư duy, và phong cách chuyên nghiệp, năng động ?

2. Làm việc cho DN trong nước hoặc Nhà nước với môi trường bảo thủ, thiếu năng động, chứa đựng nhiều mâu thuẫn?

Sử dụng nhân lực luôn là vấn đề đối với mọi doanh nghiệp. DN nước ngoài với mức lương cao chưa hẳn đã giữ chân được bạn, trong khi DN tư nhân lại có thể làm được điều đó với mức lương khiêm tốn.

Rất trân trọng suy nghĩ và chia sẻ của bạn trên diễn đàn này...

Chúc bạn thành công.

 
   
     
  gocnhomayman (28/02/2007 06:17 AM) Có ích: 4/4    
 
Tranh luận của anh Đạt Eric cho em thấy được phần nào thực tế cuộc sống. Một bức tranh không mấy lạc quan!

Em vẫn biết rằng đạt được sự đồng nhất trong tư tưởng ,quan điểm và hành động của tất cả mọi người là khó vì mỗi người có một điều kiện , một hoàn cảnh khác nhau , sẽ theo đuổi những mục tiêu khác nhau. Sẽ có người xem lương là vô cùng quan trọng và nó là yếu tố quyết định tất cả. Nhưng chắc chắn sẽ còn có những người khác không hành động như thế. Cũng như sự tồn tại song song giữa triết học duy vật và triết học duy tâm vậy!  Em nghĩ rằng khi xã hội Việt Nam phát triển hơn, mỗi người có ý thức cộng đồng hơn và tính tự tôn dân tộc Việt được đề cao thì các doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài không hẳn đã là sự lựa chọn hàng đầu của những sinh viên ưu tú.
 
   
     
  NguyenTriDat (27/02/2007 04:57 PM) Có ích: 11/11    
 
Chào Mai. Anh rất vui khi em đã gửi tin nhắn để học hỏi "kinh nghiệm" của anh. Hôm nay anh xin đưa ra vài ý kiến về bài viết của em. Hi vọng trong những lời anh nói, dù đúng dù sai em cũng sẽ tìm ra được những bài học cho mình.
Đứng về phía người lao động :

Với gocnhomayman, em đang là sinh viên và chưa có gia đình nên em chưa hiểu thu nhập của em để làm gì và tại sao em phải cần có nhiều thu nhập.
Nếu em dùng tiền lương để trang trải cho bản thân, tự túc ăn uống sinh hoạt thì  em sẽ chịu trách nhiệm về số tiền em kiếm ra và việc em hài lòng hay không hài lòng cũng chỉ do cá nhân của em quyết định.
Tuy nhiên nếu đặt vào vị trí của một người con gánh vác gia đình, một người vợ, một người mẹ thì chắc chăn suy nghĩ của em sẽ khác. Khi mình làm việc để nuôi bản thân và làm việc để nuôi người khác sẽ có những sức ép khác nhau. Em không thể về nhà biện hộ với những người thân rằng môi trường làm việc của mình rất tốt, khả năng thăng tiến cao nhưng lương lại chả được là bao.
 Coi sức lao động là hàng hóa thì đi làm thuê sẽ là đem hàng hóa của bản thân để kiếm ra tiền . Việt Nam từ lâu cũng đã đưa ra khái niệm thị trường lao động, cứ là thị trường thì phải có cung có cầu, có người bán và có người mua. Em mang bán hàng thì cũng phải nhận được giá cả phải chăng chứ em ko thể biện hộ rằng khách hàng của em tốt, cái chợ của em bán hàng hòa đồng ko cái nhau , đánh nhau để bán rẻ được. Trừ một khi em đang thực hiện chiến lược của mình.
Chiến lược của cá nhân khi tham gia thị trường lao động  có thể là hòa đồng ( cho giống những người còn lại ) hoặc khác biệt ( Chả giống ai ). Chúng ta lấy một ví dụ nhé
 Em và các bạn học cùng lớp có điều kiện học giống nhau, tạm coi trình độ như nhau. Khi bạn em đi học tiếng Anh hiển nhiên em sẽ đi học vì biết mình không học sẽ không bắt kịp người khác và giá của mình rẻ hơn họ. Nhưng nếu em không đi học tiếng Anh mà đi học khiêu vũ, đánh golf, tennis.... Còn gì bằng khi một nhân viên có thể thay mặt công ty tham gia các buổi dạ hội, thi đấu giao hữu với các đơn vị bạn. Cái này là khác biệt mà không phải ai cũng có được.
 Mỗi người có quyền xây dựng cho mình một chiến lược riêng hay nói đúng hơn là xây dựng thương hiệu của cá nhân. Nếu một lao động có thương hiệu sẽ khác với các lao động không có thương hiệu.
Sinh viên hiện nay thường suy nghĩ theo lối mòn là cố gắng nhồi nhét vào đầu mình hàng ngàn, hàng vạn kiến thức vào đầu để kiếm bằng tốt rồi ra trường với một đống bằng cấp, chứng chỉ để "cầu mong" có được việc làm tốt thu nhập ổn định. Tuy nhiên đã xuất hiện một bộ phận sinh viên năng động đã biết cách tiếp cận với các doanh nghiệp để học hỏi thực tế và xây dựng các kỹ năng làm việc thật sự.
Một bộ phận sinh viên hiện nay lại không muốn đi làm thuê vì nghĩ họ không được đánh giá đúng và không được hưởng mức lương theo yêu cầu nên đã bỏ ra khởi nghiệp. Xu hướng khởi nghiệp thời gian gần đây có một phần xuất phát từ chế độ lương bổng. Tại sao sinh viên có ngoại ngữ, có kiến thức ra trường không làm trong các doanh nghiệp nhà nước mà lại thích làm cho doanh nghiệp nước ngoài và tư nhân. Trong thị trường lao động Việt Nam tạm chia như này (Theo thứ tự là thứ hạng)
1. Các doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài : Được các sinh viên đánh giá cao nhất vì chế độ lương bổng, ưu đãi, đào tạo .... cơ hội thăng tiến. Đây là sự lựa chọn hàng đầu của các sinh viên ưu tú và cũng là khách hàng của các doanh nghiệp tuyển dụng.
2. Các doanh nghiệp tư nhân Việt Nam :
Các doanh nghiệp lớn tại Việt Nam cũng  có chế độ tuyển dụng khắc nghiệt và một số vẫn  dùng bằng cấp để đánh giá. Họ không quan tâm người lao động có làm được việc không mà chỉ quan tâm kiểm tra xem người lao động nhồi nhét được những thứ gì trong đầu. Phần lớn các doanh nghiệp này cũng tìm được lượng lao động khá ,chăm chỉ cần mẫn cày bừa làm + học --> nâng lương. Để tìm những người có tâm huyết và nhiệt tình làm việc là rất khó.

Các doanh nghiệp vừa và nhỏ thì do quy mô, vốn, tầm nhìn của lãnh đạo  sẽ không thu hút được những người giỏi  hoặc không có khả năng giữ chân họ. Hiện tượng nhảy từ nơi này sang nơi khác rất phổ biến và mang theo hàng đống rắc rối cho công ty đã làm việc.

3. Các doanh nghiệp nhà nước : Ai cũng biết  là phải có "hỗ trợ" mới nhoi vào được, hãn hữu lắm trong các cuộc tuyển dụng có các nhân tài chịu đầu quân cho các doanh nghiệp này. Lương bổng thì theo bậc 3 năm 1 bậc, ăn lương theo bằng cấp, anh nào bằng cao, nhiều năm kinh nghiệm lương anh cao hơn là anh mới vào dù không biết là ai sẽ giỏi hơn ai ?

Thị trường lao động như vậy đã gây ra sự bất mãn cho người lao động về các chế độ lương bổng, đào tạo, môi trường làm việc nên phần lớn có xu hướng làm một thời gian lại kiếm doanh nghiệp khác để đầu quân rồi khi nào có chút lông chút cánh là vỗ ra ngoài mở công ty để thu được lợi nhuận. Vòng tròn cứ luẩn quẩn về bằng cấp, lương bổng gần như bóp nghẹt tính sáng tạo của người lao động.

Đứng trên cương vị các doanh nghiệp :

Các doanh nghiệp luôn luôn kỳ vọng vào một lực lượng lao động có chất lượng cao để giúp doanh nghiệp mình đi lên nhưng cũng như các thứ tự ở trên các doanh nghiệp nhà nước thờ ơ với nguồn lao động chất lượng cao , cứ con ông này thì ngồi chỗ kia hoặc không đủ trình độ thì cho nó ngồi vào chỗ nào thấp thấp rồi nâng dần.
Các doanh nghiệp tư nhân thì luôn keo kiệt với quỹ tiền lương, các chế độ đãi ngộ  của mình, keo kiệt đến mức phải đưa ra những biện pháp cứng rắn trừng phạt nhân viên để trừ lương. Kết quả là cứ anh nào giỏi, tích lũy đủ kiến thức là bay đến chân trời cao hơn rồi bay tiếp ... các giám đốc doanh nghiệp tư nhân luôn đau đầu về bài toán nhân sự mà không bao giờ nhận ra tại sao như vậy. Nhiều doanh nhân, giám đốc đương đương tự tắc về môi trường làm việc, trình độ của bản thân đã gây dựng mất, vun vén cho túi mình mà quên mất con người ai cũng có nhu cầu kiếm tiền như nhau. Chi phí cơ hội cho  việc làm thuê và làm ông chủ là không cao, vậy thì tội gì phải đi làm thuê chỉ được lương mà ông chủ cũng vừa làm vừa có lợi nhuận.

Các doanh nghiệp nước ngoài thì phong cách làm việc, chế độ đãi ngộ, đào tạo của họ rất tốt nên luôn săn được những nhân viên giỏi, có khát vọng để giúp họ kiếm lại lợi nhuận. Chúng ta cứ cố gắng hết sức mình để làm giàu cho họ và họ chia cho chúng ta một phần lợi đó và chúng ta thỏa mãn và tung hô nhau xem anh nào chức cao hơn anh nào. Nhưng không ai biết mình có bị bóc lột không, không ai biết với công việc của mình ở bản địa họ phải trả bao nhiêu. Tôi nhớ cách đây rất lâu chương trình đường lên đỉnh Olimpia được o bế trên truyền hình bởi LG Việt Nam và các nhân tài sau mỗi cuộc thi được họ tài trợ học hành và ra trường sẽ vào làm cho họ. Chúng ta đang dần dần bị chảy máu chất xám chỉ vì những điều đơn giản như lương, môi trường làm việc, chủ nghĩa cá nhân....

Trong xã hội cả triệu người lao động và ít người nghĩ được như gocnhomayman và phần lớn họ có nghĩ được nhưng không làm được vì họ cần tiền. Chúng ta thời gian trước còn tung hô những con người cống hiến về khoa học và tung hô xong họ vẫn đói, vẫn khổ sở vật lộn với nền kinh tế thị trường. Nhưng có ai sẵn sàng trả cho họ mức lương trên cả sự mong đợi thì sự cống hiến đó sẽ không sẽ phục vụ cho lợi ích của quốc gia hoặc dân tộc mà trở thành nhưng cống hiến cho nước ngoài và cao hơn là cho nhân loại. Liệu giờ này còn ai muốn đi một chiếc xe cà tàng, một mức lương đủ uống nước chè, hi sinh mức lương hiện tại để tương lai được làm giám đốc.
Người tuyển dụng cũng như người tìm việc , họ cũng muốn kiếm được lao động chất lượng cao và chất lượng đã cao thì giá họ bỏ ra để mua cũng phải tương xứng. Các doanh nghiệp nước ngoài luôn là những doanh nghiệp đánh giá đúng mức lương trả cho người lao động như nào là phù hợp và nhanh chóng điều chỉnh nếu có thay đổi.

Một câu kết cho lương : Lương trong xã hội Việt Nam thường chỉ đủ sống chứ không thể khiến một người giàu lên  được. Vì thế trong từ điển Việt Nam mới có câu Lương lậu và hiện nay nhiều người thích sống với lậu hơn là với lương.

Đạt Eric
 
   
     
 
Thảo luận (12) Thành viên ưa thích (25)
Trang trước   -  1/2  -   Trang sau
 
  azzurra (20/04/2009 11:00 AM)  
 
© SAGA - Sao không chọn môi trường khắc nghiệt -  Bạn mong muốn có được môi trường làm việc tốt, rồi từ đó sẽ cho bạn tất cả.
Giống như bạn đi câu cá, muốn có cần câu tốt mồi ngon chỗ đó phải nhiều cá.
Nếu bạn chọn được môi trường tốt, đó là điều dễ dàng cho bạn. Sao không chọn môi trường khắc nghiệt hơn, nó sẽ dạy bạn nhiều điều - thử thách thức bản thân mình đi.
 
   
     
  trieunguyen (05/12/2008 04:55 PM)  
 
Theo mình thì lương là điều kiện cần, chứ không phải là điều kiện đủ.
 
   
     
  tranquangphu (22/05/2007 04:24 PM)  
 
Đúng thế dù sao lương vẫn là vấn đề quan trọng hàng đầu của SV mới ra trường.
 
   
     
  bittut (11/04/2007 12:23 AM)  
 

Em thấy lương thật sự quan trọng vì chỉ mỗi hai từ tiền lương mà các bác các chú các anh đã phải tốn bao giấy mực (à quên ký tự) thế này rồi cơ mà, thế thì không quan trọng làm sao được có phải không ạ.

 

 
   
     
  a_future (24/03/2007 04:09 AM)  
 

Chào các bạn - tôi chưa đọc được hết những bài viết của các bạn -nhưng tôi cũng có một suy nghĩ về tiền lương như một vài ý (hình như là đa phần thì phải)-tiền lương quan trọng- tôi cũng là một sinh viên - chỉ mấy tháng nữa là tôi ra trường - được tiếp xúc thực tế với xã hội và điều đầu tiên tôi nghĩ đến không phải là mình làm việc gì trước tiên mà tôi nghĩ đến những đồng tiền đầu tiên mà tôi kiếm được, điều đó thật ý nghĩa với tôi khi được dùng đồng tiền đó dành tặng cho những người thân yêu nhất- đó là bố mẹ tôi - người đã vì tôi mà hi sinh rất nhiều - chính vì lí do đó mà tôi muôn mình có thể kiếm được thật nhiều thật nhiều tiền (nhưng là những đồng tiền chính đáng)

 
   
     
  Baby (03/03/2007 08:31 AM)  
 

Tôi rất đồng ý với quan điểm của Dr.Vương rằng sống phải có mục đích. Bạn đừng quá lo lắng vì cuộc sống sẽ dạy bạn cách sống và trải nghiệm cuộc sống. Nếu bạn muốn theo đuổi mục đích của mình thì hãy làm đừng ngại. Mình rất tâm đắc câu của một giáo sư đã nói "Các cánh cửa không b